Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng lẽ cô đã đoán sai rồi sao?

Dịch Nhữ đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Hạ Cảnh Chiêu.

“Cô đang giở trò gì vậy?” Anh liếc nhìn vào cổ cô.

Hình vẽ dây xích và dấu hôn như ẩn như hiện dưới chiếc khăn lụa, sau một hồi giãy giụa đã bị lộ ra ngoài. Anh đã nhìn thấy tất cả…

Nhưng nếu không phải Hạ Cảnh Chiêu thì là ai? Chẳng lẽ loại điều khiển từ xa này không ở gần cũng có thể điều khiển được, chưa kể trong phòng họp còn bị theo dõi, cũng không phải không có khả năng là người đó cố tình dàn dựng tình huống như vậy khiến cô phải xấu mặt trước mọi người. Nhưng Hạ Cảnh Chiêu với kỹ năng quan sát tuyệt vời của mình đã nhìn ra, vừa rồi trông anh còn rất tức giận.

Đơn giản là vì cô làm anh ghê tởm.

Dịch Nhữ xấu hổ che đi dấu vết, hai chân có chút run rẩy, đầu óc hỗn loạn.

Quả nhiên nghe thấy Hạ Cảnh Chiêu hờ hững nói: “Tôi không quan tâm đến chuyện cô chơi điên cuồng như thế nào, nhưng xin cô hãy tuân theo thỏa thuận, đừng tung tin chúng ta từng là người yêu trong công ty. Tôi không gánh nổi cái danh phận này.”

Khó trách anh muốn ở lại, khó trách những người kia lần lượt rời đi, chính là bởi vì cái tin đồn ma quỷ kia đã làm liên lụy đến Hạ Cảnh Chiêu, nên mới xảy ra cảnh tượng vừa rồi.

Thì ra là như vậy.

Dịch Nhữ im lặng một lúc.

Sau đó, nhịn xuống sự khó chịu trong cơ thể, nặn ra một nụ cười: “Đúng vậy.”

“Tôi là một kẻ biến thái, tôi chơi đùa điên cuồng như vậy,” đôi mắt mơ màng bình tĩnh nhìn anh, nhưng giọng điệu lại đầy xa cách: “… nhưng liên quan gì đến anh?”

“Anh không phải là người rõ nhất tại sao chúng ta chia tay sao?”

Nghe vậy, ánh mắt Hạ Cảnh Chiêu trở nên u ám.

Mặc dù Dịch Nhữ rất hèn nhát nhưng không phải không có lòng tự trọng. Cô không né tránh mà nhìn thẳng vào Hạ Cảnh Chiêu, tự sỉ nhục bản thân không thương tiếc, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Hạ Cảnh Chiêu để không lôi anh vào trò chơi điên khùng này.

“Tôi không phải là người tung mấy lời đồn đó, chiều nay tôi sẽ từ chức, tin đồn cũng sẽ sớm lắng xuống thôi.”

Dịch Nhữ nhìn lướt qua anh, nhẹ nhàng mà dứt khoát nói: “Cảm ơn anh đã đỡ tôi dậy, Hạ Cảnh Chiêu, tạm biệt.”

Cánh cửa đóng sầm lại.

Vào lúc đó, Hạ Cảnh Chiêu như rơi vào làn sương mù đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của mình. Người đang nắm chặt trong tay đột nhiên thoát khỏi lòng bàn tay anh, kiên quyết xoay người rời đi, anh duỗi tay định tóm lấy cô nhưng lại không sờ được gì.

Hạ Cảnh Chiêu cười khẽ một tiếng.

Anh lấy điện thoại di động ra và gọi một cuộc.

Khôi phục lại giọng điệu lạnh lùng: “Cần chuẩn bị thêm vài thứ cho căn biệt thự ở ngoại ô kia…”

Trong phòng vào ban đêm.

Dịch Nhữ đang ngậm quả bóng trong miệng, đôi mắt của cô bị che bởi dải ruy băng màu đen, đùi và bắp chân bị trói vào nhau, hai chân mở rộng, còn cô thì bị cố định trên đầu giường, ánh đèn chiếu sáng từng dấu hôn trên cơ thể cô. Đai trinh tiết đã được cởi ra, khe thịt giữa hai chân bị ngón tay trêu đùa, lúc nông lúc sâu, còn cố ý chạm vào điểm nhạy cảm của cô.

“Hôm nay bé cưng có thấy phấn khích không?”

Hạ Cảnh Chiêu ghé vào tai cô hạ thấp giọng nói: “Suýt nữa thì bị phát hiện trước mặt bạn trai cũ.”

Dịch Nhữ lắc đầu trong tuyệt vọng, không ngừng nức nở.

Người đàn ông hung hăng mút hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, để lại những mảng đỏ lớn đến mức khăn lụa cũng không thể che lấp được.

Những ngón tay của Hạ Cảnh Chiêu trượt theo đường cong duyên dáng, rơi xuống bộ ngực cương cứng đang run rẩy không ngừng, vân vê hai đầu vú, rồi nhẹ nhàng nhào nặn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận