Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời cảnh báo dưới bóng liễu
Trang Liễu sững sờ nhìn xấp tiền dày cộp trên tay. Ông chủ quán vàng mã cũng sáng mắt lên, cười toe toét: “Ui chà, bà cô của tôi ơi. Bà nhìn con rể bà xem, hiếu thảo còn hơn con trai ruột. Lái xe sang, lại hào phóng. Bà còn vì năm đồng bạc mà kì kèo với tôi cả nửa ngày. Đúng là tốt số!”
“Tất nhiên!” Mặt Trang Liễu nở hoa. “Nó là nửa đứa con trai của tôi đấy!”
Bà sung sướng nhận lấy tiền, nhưng vẫn không quên quay sang ông chủ: “Nói thì nói thế, chứ tôi vẫn lấy giá bốn mươi sáu thôi nhé!”
Lăng Nhiễm chỉ khẽ cười, một nụ cười bất đắc dĩ nhưng đầy cưng chiều. Anh nắm lấy tay Mật Mật, kéo cô đi về phía hàng liễu rủ bên hông nghĩa trang.
“Em nghĩ gì vậy?” Anh hỏi, tay vẫn đan chặt vào tay cô.
Hai người dừng lại dưới một gốc liễu cổ thụ, bóng râm mát rượi. Mật Mật lí nhí: “Không có gì… Chỉ là thấy mẹ em… hơi mất mặt.”
“Người già quen tiết kiệm rồi,” Lăng Nhiễm thản nhiên. Anh bất ngờ xoay người Mật Mật lại, đẩy cô tựa vào thân cây, hai tay chống hai bên, nhốt cô hoàn toàn trong lồng ngực mình.
“Trước kia, em và mẹ vất vả lắm sao?”
Mật Mật ngước nhìn anh. Khoảng cách quá gần, cô có thể thấy rõ hình ảnh mình phản chiếu trong mắt kính anh. “Cũng… vất vả. Nhưng quen rồi.”
“Vất vả cho hai người rồi.” Anh cúi xuống, trán gần như chạm vào trán cô. “Anh nên xuất hiện sớm hơn mới phải.”
Xuất hiện sớm hơn? Mật Mật giật thót. Sớm hơn nữa thì thành cái gì?
Trái tim cô đập loạn xạ. Cảm giác tội lỗi lại dâng lên. Anh đang nói lời của một người chồng, nhưng cô lại nghe ra lời của một người anh trai. Đúng vậy, với tư cách là anh trai, là con trai của Trang Liễu, anh chăm sóc cô và mẹ là lẽ đương nhiên.
Bi kịch này… Mật Mật cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung. Cô thật sự sắp bị tâm thần phân liệt mất rồi.
“Mật Mật, có anh ở đây.” Giọng anh trở nên nghiêm túc. “Sau này em và mẹ sẽ không bao giờ phải vì mấy đồng bạc mà phiền muộn nữa. Để anh chăm sóc hai người.”
Anh nói, “chăm sóc hai người”, một lời hứa của người đàn ông, nhưng trong tai Mật Mật, nó là một sự khẳng định quyền sở hữu. Anh sẽ chăm sóc những gì thuộc về anh.
“Ngoan, đừng buồn nữa. Chồng hôn một cái.”
Lăng Nhiễm cúi đầu, tìm môi cô. Mật Mật theo bản năng né đi, mặt đỏ bừng. “Đừng… có người nhìn. Đây là nghĩa trang.”
Nụ cười trên môi Lăng Nhiễm tắt ngấm.
Đôi mắt anh lạnh đi. Chỉ một cái chớp mắt, sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là một áp lực vô hình khiến Mật Mật nghẹt thở.
Anh không thích bị từ chối. Điều này kích thích thú tính của anh.
“Lần sau,” anh thì thầm, môi mỏng gần như dán vào tai cô, hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm. “Lúc chồng muốn hôn, em không được phép né.”
Anh dừng lại, ngón tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh.
“Mật Mật à, anh hiểu em chưa quen với thân phận mới. Nhưng em cũng phải hiểu, sự kiên nhẫn của đàn ông có giới hạn. Anh thương em, yêu em,” anh cười, nụ cười quỷ dị, “nhưng lúc thú tính của chồng nổi lên, một mình em… chịu không nổi đâu.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận