Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lồng ngực Tô Từ lên xuống liên tục, không khí dần dần cạn kiệt, cô giơ hai tay đánh nhẹ lên ngực hắn, muốn đẩy hắn ra.

Khi Tô Từ gần hết không khí thì Nghiêu Thần mới chịu thả cô ra.

Cô bị ấn vào ngực hắn, tê liệt thở dốc từng ngụm.

Nghiêu Thần liếm khóe môi, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô gái trong ngực, nơi cô ngồi lên đang lặng lẽ dựng thành một túp lều.

Tô Từ cảm nhận được, sống lưng liền giống như bị một dòng điện chạy qua.

Cũng may lúc này gia sư đã đến kịp.

Ông ta ho một tiếng để ra hiệu cho hai người đang ở bên trong.

Tô Từ nghe thấy lập tức từ trên người Nghiêu Thần đứng dậy, rồi ngồi vào chỗ của mình.

Nghiêu Thần liếc nhìn gia sư, nói: “Bắt đầu đi.”

Buổi học kèm kéo dài suốt ba giờ đồng hồ, sau khi kết thúc Nghiêu Thần giữ Tô Từ ở lại ăn bữa tối.

Trên bàn ăn của Nghiêu gia, Tô Từ ngồi bên tay trái Nghiêu Thần, cô ngoan ngoãn và nghiêm túc ăn phần ăn của mình thì Nghiêu phu nhân bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Từ Từ, con có muốn cùng Thần Thần đi du học không?”

Động tác trong tay cô dừng lại, Tô Từ ngẩng đầu nhìn Nghiêu phu nhân và Nghiêu lão gia.

Cả hai người cũng đang nhìn Tô Từ, chờ đợi câu trả lời từ miệng cô.

Tô Từ biết Nghiêu phu nhân không thích nhà họ Tô từ xưa đến giờ nhưng vì hôn ước đã được cụ tổ hai nhà lập ra cho nên không thể không tuân theo.

Tô phu nhân không muốn nói chuyện với cô tới mức mà đã vào thẳng vấn đề, không chút vòng vo.

Cả người Tô Từ căng thẳng, mồ hôi ở sau lưng bắt đầu rỉ ra.

Cô đặt muỗng nĩa trong tay xuống, hai tay đưa xuống dưới gần bàn siết chặt lấy nhau.

Nghiêu Thần ở bên cạnh liếc mắt nhìn cô, hơi thở lạnh lẽo của hắn tràn về phía Tô Từ, đầy tính áp bức.

Tô Từ khó thở, miệng đắng lưỡi khô, lồng ngực lên xuống mạnh mẽ để hít lấy không khí vào trong, cô nuốt nước bọt một cái cố gắng lấy can đảm để trả lời: “Con có thể ạ, nhưng mà…”

Tô Từ ngẩng đầu nhìn bọn họ, nói: “Nhưng mà có thể đợi con học xong cấp ba có được hay không? Con vẫn chưa muốn đi sớm như vậy.”

Nghiêu phu nhân liếc mắt nhìn Nghiêu Thần thì nhìn thấy sắc mặt của con trai trở nên âm u.

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên im lặng, cả người Tô Từ vì căng thẳng mà nóng lên hầm hập, mồ hôi đổ ra làm ướt tóc mai trên trán cô.

Lúc này Nghiêu lão gia lên tiếng phá vỡ không khí: “Ăn cơm đi, đồ ăn nguội lạnh hết rồi.”

Nụ cười trên mặt Nghiêu phu nhân sượng lại, bà nhìn Nghiêu Thần nhẹ giọng nói: “Thần Thần ăn nhiều vào, hôm nay toàn là món con thích đấy.”

Đến khi bữa ăn kết thúc Tô Từ đứng dậy chuẩn bị xin phép ha mẹ Nghiêu Thần để ra về thì đột nhiên bị Nghiêu Thần ngồi ở bên cạnh nắm lấy tay.

Trái tim cô giật mạnh một cái, quay đầu lại nhìn hắn.

Nghiêu Thần dùng lực siết chặt lấy tay cô không chút thương tiếc, hắn muốn cô nếm phải đau đớn: “Hôm nay em ở lại đây, lát nữa anh sẽ gọi điện thoại xin phép dì Tô cho em ở đây một đêm.”

Hai mắt Tô Từ mở to, cô ngay lập tức nói: “Không.”

Sau khi nói xong cô mới biết mình đã lỡ lời, cơ thể run lên cầm cập khi nhìn thấy gương mặt tối đen của Nghiêu Thần.

“Thần…em không, em không có ý đó”

Tô Từ vội vàng giải thích nhưng cô còn chưa kịp nói hết thì Nghiêu Thần đã đứng dậy kéo tay cô đi lên phòng.

Hai chân Tô Từ loạn choạng đi theo hắn, trên gương mặt tràn đầy sự khiếp sợ. Cô quay đầu dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía bàn ăn thì thấy cha mẹ của Nghiêu Thần vẫn đang rất là bình tĩnh ngồi ở đó.

Cửa phòng bị đóng mạnh, Tô Từ bị quăng xuống đất một cách mạnh bạo.

Cô kêu lên một tiếng, cả người ngã trên sàn nhà, khi vừa ngẩng mặt dày thì bên má lập tức ăn phải một cái tát thật đau đớn.

Âm thanh của cái tát vang vọng khắp cả căn phòng, đầu của Tô Từ bị đánh đến mức đập xuống đất, khóe miệng nhanh chóng chạy xuống một dòng máu đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận