Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngoài ngủ và ăn cơm thì một ngày của Thẩm Viên chỉ toàn là học và học.

Thẩm Viên trưởng thành, anh không giống những người vì được nuông chiều quá mức mà sinh ra cứng đầu ở trong nhiều gia đình khác, anh dành hết tâm tư và thời gian của mình cho công việc, sau khi nhậm chức chủ tịch, anh lại càng ở lại công ty nhiều hơn.

Ở tuổi trưởng thành như vậy, Thẩm Viên không yêu đương, không có thú vui dành cho riêng mình, ngoại trừ việc phải đi xã giao thì anh chưa bao giờ đi ăn chơi tụ tập ở đâu cả.

Có đôi lúc, Phó Nghị Luân không thể tưởng tượng ra được một cuộc sống như thế này, anh ấy còn tưởng rằng Thẩm Viên chỉ đơn thuần là một người cuồng công việc, nhưng không phải, Thẩm Viên đang bị một đám chó sói hổ báo truy đuổi, anh không dám cũng không thể dừng lại được nữa.

Một khi Thẩm Viên để lộ ra một sơ hở nhỏ, đối thủ của anh sẽ tràn đến giống như cá mập ngửi được mùi máu, bọn họ sẽ xé xác Thẩm Viên, tìm đủ mọi cách để kéo Thẩm Viên ngã ngựa.

Trong nhà họ Thẩm không hề có sự ấm áp của một gia đình.

Ba mẹ của Thẩm Viên là liên hôn thương nghiệp, trước khi qua đời, mặc dù mẹ của Thẩm Viên là Hứa Tình Nghiên đã chuyển toàn bộ cổ phần mà mình có cho anh, nhưng bà ấy làm như vậy không phải vì Thẩm Viên mà là vì công ty của nhà họ Hứa.

Bà ấy muốn Thẩm Viên trở thành người đứng đầu ở Thẩm thị, nhân tiện chiếu cố Hứa thị một chút.

Thẩm Viên chưa vao giờ có được tình cảm từ cha mẹ của mình, nếu không phải anh đã thông minh và nhạy bén từ khi còn nhỏ thì anh đã bị bọn họ bỏ rơi từ lâu rồi.

Bây giờ anh còn bị hại đến mức không thể đứng dậy bước đi được nữa, Phó Nghị Luân nghĩ trong đầu, nếu là anh ấy, thì anh ấy nhất định sẽ phẫn nộ đến mức cùng nhà họ Thẩm đồng quy vô tận*.

*Đồng quy vô tận: đã chết thì cùng chết

“Tôi sẽ không đi, không ai muốn để bản thân mình phải khó chịu cả, chỉ cần nhà họ Thẩm không đụng đến tôi, tôi cũng sẽ không ra tay trong khoảng thời gian này, thế lực đằng sau Thẩm Thông quá lớn và phức tạp, nếu chưa nắm chắc được trong tay, tôi e rằng chúng ta sẽ mắc phải sai lầm.”

Thẩm Viên không sợ phải đối mặt với những ánh mắt tỏ ra thương hại đáng tiếc hay hả hê vui sướng khi anh gặp hoạ của những người khác, mà anh cảm thấy chuyện này không cần thiết.

Thật sự không cần thiết.

Anh đã bị nhà họ Thẩm làm cho nản lòng thoái chí, hơn nữa bữa tiệc mà nhà họ Thẩm tổ chức cũng đâu có liên quan gì đến anh, phải không?

“Cậu nghĩ đơn giản như vậy, chỉ cần trong tay cậu vẫn còn cổ phần, thì bọn họ nhất định sẽ không để yên cho cậu. A Viên, nếu cậu muốn đến buổi tiệc thì nhớ thông báo cho tôi biết, tôi sẽ đi cùng với cậu.”

Phó Nghị Luân không thể để Thẩm Viên một mình hành động được, hiện tại ấn tượng trong lòng của anh ấy đối với nhà họ Thẩm chắc chắn còn hung ác hơn cả chó sói hổ báo, anh ấy sợ nhà họ Thẩm sẽ làm tổn thương Thẩm Viên thêm một lần nữa.

“Ừm, trước kia tôi vẫn chưa biết, nhưng hiện tại đã biết rõ rồi, làm sao có thể ngu ngốc mãi được.”

Lúc trước Thẩm Viên còn tưởng rằng cho dù ba mẹ có đối xử lạnh nhạt thờ ơ với anh thì trong lòng bọn họ vẫn rất coi trọng anh, ông nội cũng vậy, ông lão đã sớm nhận anh làm người thừa kế, thậm chí còn chia cho anh 5% cổ phần khi anh vừa mới vào công ty nhậm chức.

Ai lại nghĩ người trong nhà mình xấu xa đến mức như vậy đâu?

Mẹ của anh đưa cổ phần của mình cho anh chỉ mong anh có thể chiếu cố Hứa thị, ông nội giao cổ phần cho anh chỉ để anh yên tâm liều sống bán chết vì Thẩm thị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận