Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Được, nhưng bác Trần không ở nhà, ai đưa em tới?

– Em đi taxi, anh đừng lo, em đã lớn rồi mà.

– Được, vậy cẩn thận.

Vương Thiên Nhi rất tự nhiên kéo áo Vương Hàn, đặt một nụ hôn ngọt ngào lên môi hắn. Cảnh nụ hôn qua cửa ô tô thế này thật khiến người ta ngưỡng mộ…

Hiểu Lan Yên đương nhiên biết mình là người thừa, lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt kiên định như kiểu: trời hôm nay đẹp quá, 2 người cứ tự nhiên đi nhé!

Vương Hàn sau nụ hôn không hề nói, cũng không phản ứng gì, chỉ là nhẹ nhàng quay đầu về phía Hiểu Lan Yên, nhìn con nhóc đang “cố” ngắm trời ngắm đất, cũng không có vẻ gì là khó chịu, hắn lập tức cho xe chạy

Vương Thiên Nhi đứng đó, lặng im, nhìn theo chiếc xe đã lăn bánh, trong mắt có điểm thất thần…

– Sao mặt đỏ thế?

Hiểu Lan Yên lại thầm rủa, mẹ nó, hắn toàn hỏi vớ vẩn…

– Đỏ… đỏ sao… ha ha… tôi… cũng không biết nữa, chắc… tại nóng

Vương Hàn nhếch miệng, kiềm chế việc muốn cười. Xe dừng tại trước một tòa nhà, là một trung tâm dành cho những người đã có công việc nhưng muốn học cao hơn, và cũng dạy cho những người không biết chút gì như cô nữa…

Hắn đưa cho cô một cái balo, kêu cô cứ vào lớp đúng theo hướng dẫn, hắn đã đăng kí nhập học cho cô rồi.

Hiểu Lan Yên đương nhiên vô cùng sung sướng. Cô chỉ là đứa mồ côi không cửa không nhà, hắn giàu có còn bận rộn, vì sao lại tốt với cô như thế…

Hiểu Lan Yên sau một hồi chật vật cũng tìm được lớp học, nhưng khổ nỗi học viên trong lớp đã đến đủ cả, cô chậm chạp bị muộn mất rồi.

Có một người đàn ông cao lớn chững chạc đứng trên bục giảng, hẳn là thầy giáo. Nghĩ vậy, Lan Yên lí nhí:

– Em… chào thầy, xin phép thầy…

Hiểu Lan Yên ngớ người. Kia… không phải anh Hình Long sao? Sao anh ấy lại ở đây?

Tịch Hình Long nhìn thấy cô đang hóa đá ở cửa lớp cũng có điểm bất ngờ. Hóa ra từ bây giờ, cô lại trở thành học trò nhỏ của anh.

– Được, mau vào lớp đi!

Tịch Hình Long cười, nụ cười làm nữ sinh điên đảo. Thế đấy, giờ anh là thầy của cô, như vậy cũng thực tốt, ngày nào cô cũng được gặp anh rồi.

Phải công nhận anh thật giỏi, giảng bài hay và cuốn hút. Cuối giờ, anh gọi cô lại, muốn đưa cô về, cô từ chối vì cậu chủ đã dặn cô, hắn sẽ tới đón cô.

Đúng vậy, cậu chủ đỗ xe gần học viện, cậu đứng tựa người vào xe, đang nghe điện thoại, bộ dạng điềm tĩnh phong trần, thu hút mọi cái nhìn, trong đó có cả cô…

Hiểu Lan Yên đứng ngây ngốc bên đường. Vương Hàn cất điện thoại nhìn thấy cô nhưng không gọi, chỉ là đứng yên nhìn biểu cảm hài hước của cô. Hiểu Lan Yên sau khi bị một học viên đụng phải, mới bừng tỉnh chạy đến chỗ Vương Hàn, ngại ngùng gãi đầu gãi tai:

– Cậu chủ, cậu bận việc mà vẫn đến đón tôi sao?

– Tôi nói sẽ đón cô về nhà à?

– Dạ?? Thế thì cậu đưa tôi đi đâu?

– Công ty.

Hả?? Sao lại tới công ty???

Vương Hàn dẫn Hiểu Lan Yên tới công ty trước bao ánh mắt ngỡ ngàng của nhân viên. Ông chủ có đối tượng mới sao? Nhưng nhìn Hiểu Lan Yên, quả thực là không thể có khí chất ấy!

Vương Hàn bấm đợi thang máy riêng, rất nhanh đẩy cô tới tầng cao nhất, tới phòng làm việc của anh.

Thấy tổng giám đốc trở về, cô thư kí xinh đẹp đoan trang lập tức đứng lên, bộ dáng dịu dàng nhất có thể

– Vương tổng đã về, đây là lịch hẹn chiều nay tôi đã sắp xếp, mời anh duyệt qua

Miệng nói những lời cứng nhắc, nhưng ánh mắt thì rõ ràng chỉ toàn là ngưỡng mộ và say mê… Vương Hàn chỉ lạnh lùng gật đầu, hỏi

– Vương Thiên Nhi tới chưa?

– Dạ, Vương tiểu thư vừa tới, đang đợi anh trong phòng.

Cô thư kí trong đáy mắt hiện ra tiu nghỉu, lại vô cùng bất ngờ khi thấy Hiểu Lan Yên. Tổng giám đốc đúng là tổng giám đốc, luôn có phụ nữ vây quanh. Nhưng nhìn cô gái này, có vẻ giống giúp việc hơn là tình nhân…

Bình luận (0)

Để lại bình luận