Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“……”

Anh nhìn cô đứng ngốc ở đó – không khỏi cảm thấy buồn cười, vì thế liền kéo tay cô “Đói bụng không, mình trở về ăn sáng”

“Vâng”

Cô ngoan ngoãn để anh tùy ý nắm tay đi về biệt thự.

“Muốn ăn cái gì?”

“Em làm cho”

Cao Đạm ấn An Hân Phỉ ngồi yên ở phòng khách “Ngoan, nghe lời, eo không mỏi sao?”

“……” Được anh nhắc nhở, cô cảm thấy eo mình thật sự có chút đau, lúc nhặt vỏ sò thời không thấy bị làm sao cả, nhưng đột nhiên nghỉ ngơi, cảm giác nhức mỏi lại tới. Vì thế cũng không hề cự nự, ngoan ngoãn nghe lời.

“Trứng rán với chân giò hun khói thì thế nào?”

“Được đó”

Anh xoa xoa đỉnh đầu cô “Ngoan lắm ~” rồi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Tới khi anh làm xong bữa sáng kêu cô ra ăn cơm, cô đã dựa vào sô pha ngủ từ lúc nào rồi.

Cao Đạm tuy là không đành lòng đánh thức cô, nhưng cơm sáng bắt buộc phải ăn, vì thế nhẹ nhàng chọc chọc cô “Phỉ Phỉ, ăn cơm sáng”

“Ừ, em thế nào lại ngủ rồi” cô dụi mắt, bĩu môi, anh cảm thấy rất đáng yêu, cúi đầu hôn hôn cô, cọ xát một hồi lâu mới nói “Ăn cơm đi”

……

Ăn xong bữa sáng, An Hân Phỉ có chút mệt mỏi, vì thế liền về phòng ngủ ngủ bù, vỏ sò cô nhặt về đã được rửa sạch sẽ đặt trên bàn trà ngoài phòng khách, Cao Đạm thấy cô thực thích cái vỏ sò kia, trong đầu lóe lên một sáng kiến.

Khi An Hân Phỉ tỉnh ngủ, đồng hồ đã chỉ hướng 12 giờ trưa. Thầm nghĩ bản thân gần đây luôn ngủ không đủ giấc, liền xốc chăn xuống giường, ánh mắt lơ đãng đảo qua đầu giường, mặt trên dán một tờ giấy ghi chú “Con sâu lười bé nhỏ, giữa trưa rồi, anh đã làm cơm ở phòng bếp, mau đi ăn, có bất ngờ cho em!”

“Bất ngờ?” cô thò đầu thám thính, phát hiện ra anh cũng không ở nhà, một bên suy nghĩ bất ngờ mà anh bảo là cái gì, một bên cầm giấy nhắn đi vào phòng bếp, trên bàn cơm bày một lồng đậy đồ ăn, vẫn ấm, hẳn là anh đi cách đây không lâu, cô ngồi xuống ngoan ngoãn ăn cơm, cơm nước xong xuôi cô định cầm bát đĩa đi rửa sạch, ở dưới mâm lại phát hiện thêm một tờ giấy nhắn “Bé ngoan, có thể nhìn thấy tờ giấy này chứng tỏ em có ngoan ngoãn ăn cơm, tốt lắm, vậy liền khen thưởng cho em nha, vào phòng ngủ mở ngăn kéo bên trái nhìn xem”

An Hân Phỉ cảm thấy mình giống nhà thám hiểm – một đường đi theo manh mối Cao Đạm để lại cho cô, tìm được báu vật. Cô mở ngăn kéo bên trái ra, bên trong để một hộp trang sức xinh xắn, mở ra, đập vào mắt là vỏ sò buổi sáng cô nhặt được, chẳng qua được anh dùng trân châu xâu thành vòng tay.

“!”cô đem vòng tay mang trên tay, rất vừa vặn, trong hộp đựng vòng cũng rơi ra một tờ giấy, mặt trên viết “Cái này bất ngờ, phu nhân Cao vui thì tốt, nếu như thích, vậy thay áo tắm ra bờ biển tìm anh đi”

An Hân Phỉ cười, đem chỗ giấy nhắn tin Cao Đạm để lại cho cô bỏ vào hộp trang sức, lại thật cẩn thận đóng ngăn kéo. Đứng dậy mở tủ quần áo, thay áo tắm, đi ra cửa.

An Hân Phỉ tìm thấy Cao Đạm đang thư thái đeo kính râm nằm tắm nắng trên ghế nằm bên bờ biển.

“Cảm ơn anh, em rất thích” cô ngồi bên cạnh ghế nằm của anh, hướng anh nói câu cảm ơn.

Anh quay đầu về phía cô, khóe miệng giương lên “Khiến cho vợ vui vẻ cũng là trách nhiệm của người làm chồng anh đây mà”

“Có cái gì em có thể làm cho anh không?” cô nghĩ nghĩ “Trừ việc sinh con ra” vì cái này là cần thiết.

Cao Đạm giống như thật sự suy tư tự hỏi “À, vậy làm phiền phu nhân Cao giúp anh thoa kem chống nắng đi”

“Vâng” An Hân Phỉ lấy tuýp kem chống nắng, đổ chất kem lỏng lòng bàn tay mình chà xát mới đưa tay đặt lên sống lưng rộng lớn, đẹp đẽ, tráng kiện của anh. Tay nghề của cô khá tệ, nhưng đôi tay nhỏ mềm mại đang du tẩu dọc theo lưng anh lại khiến cho anh tâm viên ý mã (tâm trạng đứng ngồi không yên, ý chí chạy nhảy như ngựa =))) tức là kiểu không bình tâm được ấy ạ).

Bình luận (0)

Để lại bình luận