Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh tay sau lưng cô dùng chút lực làm ngực cô dán chặt vào anh. Tay còn lại rút mấy tờ khăn giấy trên bàn, nhẹ nhàng lau mặt cho cô.
Trên mặt cô dính chút lọ, anh thấy hơi chướng mắt. Cô bị động tác dịu dàng của anh làm xao xuyến. Nhìn ánh mắt e lệ của cô, anh ngứa ngáy trong lòng.
Ánh mắt của anh quá nóng bỏng, hô hấp cô đột nhiên dồn dập lên. Chu Quý không nhiều lời, một tay đẩy cô ngã xuống bàn, thân thể cao lớn lập tức đè lên. Hơi thở nam tính của anh làm cô choáng váng. Anh hung hăng chiếm giữ đôi môi mềm, trao cho nhau nụ hôn vừa kịch liệt vừa nồng cháy. Dục vọng trong anh đã được khơi mồi.
Bàn tay tham lam xoa nắn đôi tuyết trắng, lực đạo thô bạo mang đến cho cô cảm giác mãnh liệt khác thường, ngực cô càng thêm phập phồng, hô hấp càng thêm nặng nề.
“Em dâu… Anh nhớ em muốn chết.” Chiếc lưỡi nóng rực càng quấy khắp mọi nơi, đầu lưỡi giao nhau mãnh liệt làm cô rùng mình. Nghe thanh âm rên rỉ mê người của cô, nam căn nhanh chóng ngẩn đầu, vươn thẳng.
Chu Quý giật mạnh cổ áo len xuống, nội y bị kéo xuống theo giúp hai khối khổng lồ trước ngực được tự do, nhũ hoa đỏ bừng đã sưng to. Anh nhanh chóng cúi xuống thưởng thức. Hai ngón tay vô sỉ ngắt nhẹ nụ hoa làm cô thấy hơi đau.
“Em dâu, sao em ăn ít mà chỗ này vẫn to vậy?” Anh không quên thắc mắc. Trương Tiểu Phúc hai má ửng hồng, chỉ còn biết rên rỉ, vặn vẹo trên bàn, sao nghe được anh nói gì mà trả lời.
Chu Quý lại hôn môi cô, đầu lưỡi tàn sát bừa bãi khoang miệng nhỏ, càn quét hết các khu vực mẫn cảm. Một tay tiếp tục chơi đùa hai quả cầu tuyết, tay còn lại tiến vào giữa hai chân, sờ xuống mới phát hiện cô không mặt quần lót.
“Em dâu, sao em không mặc quần lót?” Anh mừng thầm: không lẽ cô cố tình mặc vậy chờ mình đến thân mật? Ý nghĩ này vừa đến thì anh lập tức bác bỏ, em dâu rất thuần khiết, không thể nào là loại người phụ nữ đó.
“Em quên.” Cô trả lời tùy ý.
Chu Quý vén váy cô lên, bàn tay khẽ vuốt khắp nơi. Vết chay hình thành do nhiều năm lao động ma sát với làn da mềm mại làm cô thấy ngứa.
Ngón tay anh viếng thăm mật động lầy lội, bên trong trơn trượt, ngón tay chỉ tùy ý quấy nhiễu thôi mà đã dính đầy chất lỏng trong suốt. Chu Quý mất hết kiên nhẫn, gấp gáp kéo khóa quần, cầm cây gậy lớn cọ nhẹ cửa huyệt bôi trơn, thuận thế “ọt” một tiếng xâm nhập.
Hai nơi tư mật kết hợp nháy mắt làm họ rên rỉ thỏa mãn. Cơ thể cô đã sớm tịch mịch đến nổi điên, rốt cuộc cũng bị đồ vật kia tiến vào, quá sảng khoái! Cũng như cô, Chu Quý đã hưng phấn đến sắp nổi điên, sau khi cắm vào, anh tách đôi chân cô ra lớn hơn, côn th*t mạnh mẽ thọc vào rút ra.
“Ha… Hô… Ha… Em dâu… Bên trong thật chặt…Thoải mái quá…” Hay tay anh đè trên bắp đùi cô, thở hổn hển. Tiểu huyệt của cô vẫn tuyệt vời như vậy, chật khít như xử nữ, anh xém chút buông vũ khí đầu hàng.
Nhưng anh nhịn lại được, lâu rồi mới được cùng cô ân ái, anh phải chứng tỏ khả năng của mình chứ. Với suy nghĩ như vậy, con quái vật bên dưới sáp nhập càng nhanh, càng sâu hơn, va chạm đến nỗi bàn gỗ không ngừng lay động kẽo cà kẽo kẹt. Hình ảnh bộ ngực trần đung đưa, nhũ hoa dập dờn kia vừa hương diễm, vừa không kém phần dâm đãng.
“Ưm… Ưm… Anh tư… Anh tư…… A ha… Anh tư nhẹ thôi…” Hai tay cô nắm chặt lấy mép bàn, hai chân chẳng biết thẹn mở rộng nhất có thể. Anh dùng lực quá mạnh, côn th*t đâm thọt hoa tâm không thương tiếc, khoái cảm mãnh liệt làm cô dục tiên dục tử. Cô vừa thống khổ vừa sung sướng, rên rỉ càng lúc càng lớn, may mắn những người khác đều trên tầng năm, không thì đã phát hiện ra rồi.
“Em dâu thấy sướng không?” Anh cố ý hỏi.
Kích thích mãnh liệt dưới thân làm cô co rút run rẩy, hai mắt ẩn nước mắt, không biết mình đang nói gì: “A… A a… Sướng quá…”
Đầu nấm không ngừng đội lên hoa tâm, bụng nhỏ trướng trướng khiến cô thấy khó chịu. Tốc va chạm càng lúc càng nhanh.
Chu Quý mở cờ trong bụng, ôm cô ngồi dậy, để hai chân cô vòng lấy eo anh, cúi người chiếm lấy môi cô.
“Đừng…” Tiếng rên rỉ của Trương Tiểu Phúc bị anh chặn kín. Đầu lưỡi lần nữa tiến vào cùng cô dây dưa, khiêu vũ. Vật to lớn phía dưới cũng không kém cạnh, giống như cây đuốc to lớn xỏ xuyên qua cơ thể cô, “cán đuốc” dữ tợn không ngừng ma xát vách động, cửa huyệt nhỏ hẹp theo động tác đưa đẩy mà không ngừng khép lại rồi căng ra.
Hai tay cô đặt trên cổ anh, cái lưỡi phấn nộn chủ động triền miên. Kỹ xảo của cô lợi hại hơn nhiều, bất quá cô không thích hoàn toàn ở thế chủ đạo, có chăng là người đàn ông cô thích bị cô quyến rũ đến chủ động tới triền, thế nên cô cố ý khi nghênh đón còn kháng cự, thành công kích thích ham muốn chinh phục của đối phương.
Chu Quý bất mãn khi cô né tránh, giữ lấy cái ót của cô, đầu lưỡi gắt gao truy đuổi cái lưỡi nhỏ, tham lam đoạt lấy nước bọt, hung mãnh như dã thú, thẳng đến lúc cô thở hổn hển xin đầu hàng, anh mới buông ra.
Anh ôm cô thay đổi tư thế, một chân cô chạm đất, một chân đặt trên ghế gỗ, cô thịt tiến vào từ bên hông.
Vì tránh kẻo mình té ngã, cô bấu chặt lấy anh, bầu ngực bên trên mớ quần áo hỗn độn lắc lư theo nhịp điệu va chạm của anh.
Cơm đã chín, lửa to làm bọt nước “ục ục” vỡ tan văng nước khắp nơi. Chu Quý không thể không đẩy tốc độ nhanh hơn.
“Ưm m… A a… Không không không được…” Cô đã không thể đứng thẳng nỗi, tiểu huyệt nóng rát, hoa tâm bị đỉnh đến tê dại, khoái cảm mãnh liệt lần lượt truyền đến, cô thật sự chịu không nổi kích thích như vậy.
Thân thể cô lại run rẩy, tiểu huyệt co rút lại mãnh liệt, Chu Quý phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú trong cổ họng, đem hết tinh hoa đưa vào nơi sâu nhất của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận