Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây không phải là vuốt ve, sẽ không có ai đi vuốt ve một người người phụ nữ đã bỏ thuốc mình cả.

Thời điểm cao trào cuối cùng, Chu Quân Ngôn không rút gậy thịt ra mà là lấy tư thế sẵn sàng đem gậy thịt đâm vào một độ sâu mà Cố Nhan khó có thể chịu đựng được.

Cố Nhan run rẩy ngã xuống đất rũ rượi. Chu Quân Ngôn cứ như vậy ấn cô nằm nghiêng lên tấm thảm lông dê trêи mặt đất, tϊиɦ ɖϊƈh͙ cách một lớp màng thật mỏng vọt vào trong cơ thể cô, kɧօáϊ cảm mãnh liệt khiến cô như hồn lìa khỏi xác, cô chỉ biết trong thân thể mình có một phần của Chu Quân Ngôn.

Cơ thể của họ không thể gần gũi hơn được nữa.

Lồng ngực của Chu Quân Ngôn ấm áp mà rộng lớn, sau khi Cố Nhan hoàn hồn liền nghĩ tới chuyện đầu tiên là: Anh ấy sẽ vứt cô trêи mặt đất sao?

Đúng lúc này, hơi ấm phía sau đột nhiên biến mất, cô cảm thấy hơi lạnh, cửa sổ phòng ngủ không được đóng chặt.

Chu Quân Ngôn rời khỏi cơ thể cô, cô nghe thấy anh đứng lên, bên tai là tiếng bước chân trầm ổn của anh.

Cố Nhan trong nháy mắt sửng sốt, trong lòng nổi lên vô số bọt khí.

Cô nhắm mắt lại sờ lên ngực, chắc chắn là lâu rồi chưa uống Cocacola. Là phụ nữ nên đối xử tốt với bản thân mình một chút, tối nay sẽ uống.

Cô vừa nghĩ như vậy thì giây tiếp theo cả người liền bị ôm xốc lên, tim vừa mới rơi xuống lại một lần nữa bị treo lên.

Cô mở mắt ra, trông thấy gương mặt lạnh lùng của Chu Quân Ngôn, trong lòng giật mình.

Động tác của Chu Quân Ngôn cũng không dịu dàng lắm ôm cô ném lên trêи giường, không nói một lời quay người liền muốn rời khỏi. Cố Nhan lại bắt lấy tay áo anh.

Cô có chút do dự, thường thì cô sẽ không ngần ngại nhưng khi thấy Chu Quân Ngôn muốn rời đi thì lại mất hết kiên nhẫn, cô rốt cuộc mở miệng.

Giọng của cô rất khẽ, trong đêm tối giống như là đang làm nũng:

“Anh có thể ở lại với em không?”

Cố Nhan nghĩ như thế nào thì cứ nói như thế đó.

Một cơn gió thổi qua cửa sổ hòa quyện với mùi thơm của cây cối, Chu Quân Ngôn hít sâu một hơi, rút ống tay áo của mình về.

Anh quay đầu nhìn cô, biểu cảm nhàn nhạt mang theo chút đùa cợt.

“Trong điều kiện không có cái này.”

Cố Nhan suy nghĩ một lúc, hình như đúng là như vậy.

Cô thu tay lại, nhìn Chu Quân Ngôn rời đi không hề quay đầu lại.

5

Cố Nhan tự nuông chiều bản thân, uống ly nước ngọt có ga trong im lặng.

Sau khi trở về giường, cảm xúc của cô trong nháy mắt lắng xuống.

Cái giường này mà ngủ một mình hình như có hơi trống trải.

Cô vẫn quên đóng cửa sổ. Một trận gió đêm thổi qua, Cố Nhan bỗng nhiên nhớ tới buổi sáng hôm đó mở mắt ra nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh của Chu Quân Ngôn nằm bên cạnh cô.

Trong lúc ngủ mơ cô vòng tay ôm eo anh một cách vô thức, lúc tỉnh lại đầu liền dựa vào trêи ngực anh. Trong lúc nhất thời cô đã quên mất rằng đây là kết quả cô bắt cóc anh và cho anh uống thuốc.

Thật ra đây cũng không phải là lần đầu tiên Cố Nhan cùng giường với người khác. Khi cô còn nhỏ, bà nội cùng bà ngoại đều phải dỗ cô ngủ, nhưng là cảm giác không giống nhau.

—— ——

Khi Cố Nhan mới vừa lên năm nhất, chính là thời kỳ hưng thịnh trong sự nghiệp của Cố Trung Lâm, mỗi ngày xã giao nhiều không đếm xuể.

Cuối cùng ông dùng tiền thuê bảo mẫu chăm sóc Cố Nhan cả ngày. Cho đến một lần khi ông đang ở bên ngoài lo chuyện làm ăn, ông nhận được một cuộc điện thoại từ bảo mẫu báo rằng Cố Nhan bị viêm dạ dày cấp tính và đã đưa đi bệnh viện truyền nước. Lúc này Cố Trung Lâm mới biết được là bảo mẫu thế mà lại dung túng Cố Nhan ăn mì tôm một tuần liền.

Sau khi bà nội của Cố Nhan biết được chuyện này đã rất tức giận với con trai mình, đau lòng muốn mang đứa cháu gái duy nhất này về bên cạnh mình để chăm sóc. Dù sao cũng là mẹ già của ông nên Cố Trung Lâm hiển nhiên là đồng ý, nhưng ở không đến nửa tháng thì bị bà ngoại của Cố Nhan biết được.

Bởi vì chuyện ly hôn của mẹ Cố Nhan nên quan hệ của hai bên trở nên vô cùng căng thẳng. Lần này trong lòng bà càng thấy bất bình, có náo loạn đến đâu cũng phải đem Cố Nhan về bên nhà mình.

Cuối cùng kết quả đàm phán chính là, Cố Nhan ba năm bảy trong tuần khi tan học sẽ được bà nội đón về, hai tư sáu thì ở bên nhà ông bà ngoại, còn chủ nhật thì dựa theo tuần chẵn lẻ mà phân ra.

Cứ mỗi ngày đường về nhà hôm nay lại khác với đường về nhà hôm trước nên Cố Nhan không có lấy nổi một người bạn nhỏ cùng đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận