Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chó con vui vẻ!

Khương Dạng trở lại ngồi trên sofa, ôm gối ôm Pikachu yêu thích của cô, ngẩng đầu nhìn bộ phim đang tiếp tục chiếu, cũng không lên tiếng nữa.

Đây là thời điểm anh có tâm trạng tốt nhất trong tháng này.

Hạ Tây Chấp ngẩn người.

Hạ Tây Chấp đã ở trong quân đội 10 năm, loại vết thương gì chưa từng chịu qua, trong lúc nguy hiểm thiếu chút nữa mất nửa mạng, làm sao anh có thể để ý một chút vết thương nhỏ như vậy.

Thật lâu sau.

Người đàn ông co duỗi ngón tay, xoa xoa những vết thương trên mặt anh đã đóng vảy.

Gì cơ?!

Vết thương này nhìn trông có vẻ đáng sợ, kỳ thật nếu nhìn kĩ thì chỉ có vài giọt máu mà thôi.

Hạ Tây Chấp không chỉ đau côn thịt mà đau cả người.

Hạ Tây Chấp đã ở trong quân đội 10 năm, loại vết thương gì chưa từng chịu qua, trong lúc nguy hiểm thiếu chút nữa mất nửa mạng, làm sao anh có thể để ý một chút vết thương nhỏ như vậy.

Nhưng vợ anh – vợ cũ.

Thật lâu sau.

Khương Dạng dừng lại một lát, nhíu mày cùng một chỗ, chậm rãi buông ra.

Váy rất ngắn, dưới lớp vải lắc lư là một đôi chân dài trắng như tuyết…

Đối xử với anh như không khí, nhưng vẫn quan tâm đến anh.

Hạ Tây Chấp ngẩn người.

Hạ Tây Chấp không tiếng động nhếch khóe môi, ngay cả cằm vẫn căng thẳng, cuối cùng cũng buông ra.

Giọng nói của anh rất trầm, lộ rõ vẻ không hài lòng.

Đây là thời điểm anh có tâm trạng tốt nhất trong tháng này.

“Dọn dẹp phòng bếp rất phiền phức.”

……

Kèm theo một tiếng thở dài của cô.

Cùng một bộ phim, Khương Dạng đã xem hai lần.

Lúc xem lần thứ hai, những tình tiết hài hước, vui vẻ kia, Khương Dạng vẫn không nhịn được mà cười ra tiếng.

Hoặc nói cách khác

Hạ Tây Chấp có lý do để nghi ngờ rằng Khương Dạng có thể đã xem bộ phim này vô số lần.

Có lẽ cô ấy không xem phim…

Sau khi Khương Dạng xem phim xong, vẫn không đuổi Hạ Tây Chấp ra ngoài, vẫn làm bộ như không có người ở đây.

Hạ Tây Chấp thậm chí âm thầm ghi nhớ, Khương Dạng dường như thích trà sữa trân châu hơn.

Cô đứng dậy trở về phòng, hình như lại đi vào phòng tắm, thỉnh thoảng có tiếng nước chảy ra

Người đàn ông co duỗi ngón tay, xoa xoa những vết thương trên mặt anh đã đóng vảy.

Khi bộ phim được xem một nửa, Khương Dạng đứng dậy, xỏ đôi dép mềm mại của cô, đi vào phòng bếp rót thêm một cốc nước.

Cơ thể Hạ Tây Chấp cứng ngắc căng thẳng.

Đã muộn như vậy rồi, anh có nên rời đi không?

“Bên trái tủ có hòm thuốc”

Lần này anh đến đây, là muốn đến xem Khương Dạng sống có tốt không.

“Nếu anh đói bụng, anh có thể gọi đồ ăn mang về, nhưng đừng bật bếp.”

Tất cả đáp án rất rõ ràng, Khương Dạng sống rất tốt, tốt hơn anh.

Lý trí nói với Hạ Tây Chấp rằng anh nên rời đi.

Khương Dạng nhìn vẻ mặt căng thẳng của Hạ Tây Chấp, lông mày khẽ động.

Cho dù ‘’người đàn ông kia’’ không sống ở đây, anh cũng có thể nói chuyện với Khương Dạng trước khi đi ngủ chứ?

Hạ Tây Chấp nghe tiếng Khương Dạng phát ra, lông mày rậm vẫn nhíu chặt, cuối cùng nhịn không được lên tiếng.

Nhưng anh ngồi trên ghế sô pha mềm mại, cơ thể lại không nhúc nhích

Sự im lặng như vậy kéo dài rất lâu.

Tiếng nước trong phòng chấm dứt, lại đi qua thật lâu, thật lâu sau.

Một luồng khí nóng lao thẳng tới đũng quần của Hạ Tây Chấp

Cho đến khi bước chân cọ xát vang lên.

Hạ Tây Chấp ngước đôi mắt đen láy lên, lại một lần nữa nhìn thấy Khương Dạng đang đứng bên cửa, trên chân vẫn đi đôi dép bông ấy.

Nhưng lần này, cô mặc một bộ đồ ngủ ren hai dây gợi cảm.

Cổ áo trễ xuống lộ ra làn da trắng như tuyết trước ngực, áo ngủ mỏng manh, vải lụa mềm mại ôm sát đường cong bầu ngực căng tròn, thậm chí có thể nhìn thấy những điểm nhỏ nhô lên

Sự im lặng như vậy kéo dài rất lâu.

Váy rất ngắn, dưới lớp vải lắc lư là một đôi chân dài trắng như tuyết…

Khương Dạng vừa mới tắm xong, làn da ẩm ướt trong suốt như ngọc.

Có lẽ cô ấy không xem phim…

Trong lòng Hạ Tây Chấp hiện lên cảm giác khi anh dùng bàn tay vuốt ve da thịt Khương Dạng, vừa mềm mại vừa mướt

Vết thương này nhìn trông có vẻ đáng sợ, kỳ thật nếu nhìn kĩ thì chỉ có vài giọt máu mà thôi.

Một luồng khí nóng lao thẳng tới đũng quần của Hạ Tây Chấp

Chỉ cần liếc mắt một cái thôi là côn thịt của anh đã cứng lên vì đau.

Chiếc gối của ngày hôm qua, ở trước mặt một đại mỹ nhân sống động và thơm tho, căn bản chẳng là cái mẹ gì hết!

Hạ Tây Chấp thậm chí còn không hiểu anh lại ngồi bất động như thế nào, mà không phải nhào về phía Khương Dạng.

Khương Dạng nhìn vẻ mặt căng thẳng của Hạ Tây Chấp, lông mày khẽ động.

Cô cầm cốc thủy tinh, đi ngang qua bên cạnh Hạ Tây Chấp, nói một câu nói nhẹ nhàng.

Cô nhẹ giọng hỏi: “Sao anh không đi vào? ”

Hả?!

Editor: Nana + Beta: Linh

Hạ Tây Chấp không chỉ đau côn thịt mà đau cả người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận