Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi!”
Tần Khiêm thu lại vẻ cợt nhả, thay vào đó là sự nghiêm túc và uy quyền của một ông trùm đứng trên vạn người. Hắn tựa lưng vào ghế, khí thế bức người tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
“Anh buông tôi ra trước đã!” Vân Khê khó chịu cựa quậy, ngồi trên đùi hắn thế này cô chẳng thể nào tập trung suy nghĩ được, nhất là khi cái vật cứng rắn bên dưới đang nóng lên từng phút.
“Được thôi! Dẫu sao ‘ăn đậu hũ’ nãy giờ cũng đủ lót dạ rồi.”
Tần Khiêm cười khẽ, buông tay thả cô ra. Câu nói trêu chọc của hắn khiến Vân Khê tức đến muốn thổ huyết, nhưng cô vẫn cố nén giận, hằn học ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chỉnh đốn lại trang phục xộc xệch.
“Điều kiện của tôi vẫn như cũ,” Tần Khiêm nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn sâu thẳm như vực tối, “Em phải là người phụ nữ của tôi. Ngoài chuyện này ra, tôi không chấp nhận bất cứ điều kiện nào khác!”
Giọng hắn chắc nịch, không cho phép thương lượng. Hắn không còn vẻ đùa cợt, mà là sự chiếm hữu tuyệt đối.
Thấy Vân Khê vẫn im lặng, ánh mắt dao động, Tần Khiêm với tay lấy bao thuốc lá trên bàn. Hắn châm lửa, đốm lửa đỏ rực lóe lên rồi tắt ngấm, để lại làn khói trắng lượn lờ bay lên. Hắn rít một hơi sâu, đôi mắt nheo lại qua làn khói mờ ảo, trông càng thêm nguy hiểm và quyến rũ chết người.
Hắn nhả khói, rồi chậm rãi đưa ra những quân bài dụ dỗ:
“Để tôi cho em thấy những thứ mà em sẽ có khi làm người của tôi. Em là người thông minh, hãy cân nhắc cho kỹ.”
“Thứ nhất,” hắn giơ một ngón tay thon dài, “Em có thể thoải mái làm những gì mình thích ở đây. Tôi không giam lỏng em. Em có thể đem việc của công ty về đây giải quyết, tôi sẽ cung cấp mọi thiết bị em cần.”
“Thứ hai,” ngón tay thứ hai bật lên, “Em có quyền đi lại tự do như trước, không cần phải lo sợ bất cứ kẻ thù nào, kể cả Huyết Vũ. Bởi vì… Đây sẽ là lần đầu tiên Tần lão đại của Xích Thần tuyên bố nữ chủ nhân chính thức! Một khi em mang danh phận này, Huyết Vũ dù có điên cuồng đến đâu cũng phải kiêng nể ba phần. Thậm chí hắn còn phải cho người mang lễ vật đến chúc mừng ấy chứ.”
Hắn ngừng lại một chút, quan sát biểu cảm trên gương mặt cô, rồi tung ra đòn quyết định:
“Thứ ba, và cũng là điều khiến em dao động nhất: Cơ hội giết chết Huyết Vũ, báo thù cho bạn tốt của em!”
Vân Khê thở hắt ra một hơi, đôi vai gầy rũ xuống. Cô nhắm nghiền mắt lại, che giấu sự lung lay trong lòng.
Hắn nói đúng. Những điều kiện này… quá hấp dẫn. Nó đánh trúng vào điểm yếu nhất của cô. Sự an toàn, sự nghiệp, và quan trọng hơn cả là mối thù khắc cốt ghi tâm mười năm nay.
Nhưng mà…
“Nữ chủ nhân?” Vân Khê mở mắt, nhìn hắn với vẻ khinh khỉnh, nghi ngờ. “Anh đang đùa tôi sao? Một tên trùm xã hội đen như anh mà cũng cần nữ chủ nhân à?”
Tần Khiêm nhếch mép cười tà, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn: “Chứ em nghĩ ‘làm người phụ nữ của tôi’ chỉ là chuyện tình một đêm hay vui chơi qua đường sao? Tôi đã nói rồi, Vân Khê, tôi muốn em cả đời! Không phải một ngày, một tháng, mà là mãi mãi.”
Hai mắt Vân Khê như tóe lửa, cô muốn lao vào cắn xé tên đàn ông ngạo mạn này: “Anh đừng có quá đáng! Cả đời? Anh dựa vào cái gì mà tự tin tôi sẽ chịu đựng anh cả đời?”
“Sòng phẳng thôi!” Tần Khiêm nhún vai, “Em nghĩ giết Huyết Vũ dễ lắm sao? Đến tôi và hắn giao chiến gần chục năm nay còn chưa phân thắng bại. Cái giá cho mạng sống của hắn, là cả đời của em, tôi thấy rất công bằng.”
“Làm sao anh có thể tin tưởng mà chọn tôi làm bạn đời? Anh không sợ tôi phản bội, hay lợi dụng anh sao?”
“Với tôi, em có quyền quậy tung cái Xích Thần này lên cũng chẳng sao cả! Chỉ cần em ở bên tôi, mọi thứ khác tôi đều có thể dung túng.”
Sự ngông cuồng trong lời nói của hắn khiến Vân Khê câm nín. Hắn điên rồi! Hoặc là hắn quá tự tin vào bản lĩnh của mình.
Vân Khê dựa lưng vào ghế, đấu tranh tư tưởng dữ dội. Hình ảnh người bạn thân Xuân Khanh ngã xuống trong vũng máu hiện về… Sự bất lực suốt mười năm qua… Và cả sự bá đạo, che chở (dù theo cách kỳ quặc) của Tần Khiêm…
“Được!” Cuối cùng, cô cắn răng nói, ánh mắt kiên định, “Tôi chấp nhận điều kiện này!”
Tần Khiêm cười rạng rỡ, sự hài lòng lan tỏa trên khuôn mặt anh tuấn. Hắn lấy một chiếc ly rỗng, rót đầy rượu vang đỏ thẫm, đẩy về phía cô.
“Uống mừng cho sự hợp tác… trọn đời của chúng ta.”
Vân Khê chần chừ đón lấy ly rượu. Tần Khiêm rất không nể mặt, cụng ly với cô một cái “keng” giòn tan, nụ cười trên môi hắn đắc thắng như thể hắn vừa thâu tóm được cả thế giới này trong lòng bàn tay.
Và thế giới đó, chính là cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận