Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Ngụy biết cô gái kia đang chăm chú nhìn mình, bạc môi không khỏi nhếch lên thành một nụ cười kín đáo. Chẳng qua bản tính hắn không có thói quen lơ đễnh khi làm việc, nên đành cố gắng giải quyết xong mớ báo cáo tài chính này. Nhưng đến khi đôi đồng tử vô tình lướt qua thân ảnh nhỏ nhắn kia, lần đầu tiên hắn phá vỡ quy tắc của bản thân, chỉ vì dáng vẻ mê người của cô gái ấy.
Lục Hiểu Dư toàn thân chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi trắng của hắn, để lộ đôi chân thon dài miên man. Khung cảnh gợi tình này, hắn không thể không động lòng.
“Lại đây.” Giọng hắn trầm khàn.
Lục Hiểu Dư im lặng, ngoan ngoãn bước về phía người đàn ông. Cô nhẹ giọng: “Tôi muốn về nhà!”
“Ở lại đây một tháng. Tháng sau sẽ đưa cô về.” Hắn đáp, giọng điệu không cho phép phản đối.
Đáy mắt cô run lên, cô trầm giọng nhắc lại lần nữa: “Ngài Tống, đùa giỡn tôi như vậy đủ rồi. Tôi muốn về nhà.”
Tống Ngụy gập máy tính lại, chậm rãi ngước mắt nhìn cô. Giọng không nặng không nhẹ: “Cô Lục, thính giác của cô có vấn đề?”
“Người có vấn đề là anh mới phải.” Cô tức khắc phản bác, trừng mắt nhìn hắn: “Giam giữ người trái phép là vi phạm pháp luật. Ngài Tống, lẽ nào anh muốn ngồi tù?”
Hắn không kìm được bật ra tiếng cười đầy chế giễu, tiện thể kéo tay cô ngã xuống giường.
Lục Hiểu Dư không kịp phản ứng, đến khi nhận ra thì đã thấy mình nằm gọn dưới thân người đàn ông này. Cô ra sức giãy giụa, nhưng vô ích, ngược lại còn làm cơn đau bụng dưới thêm phần quằn quại.
“Buông! Buông tôi ra!”
“Ở cái thành phố này, Tống Ngụy tôi mới chính là luật pháp.” Hắn bóp chặt má cô, sát khí càng lúc càng ngưng tụ trong đáy mắt. Lạnh giọng răn đe: “Khôn hồn thì biết điều một chút. Tôi không chỉ dư sức bóp chết cô, mà còn thừa sức giết thêm nhiều người nữa. Nhất là cái tên tình nhân kia của cô. Không chỉ trong một đêm, ông đây dư sức dìm chết cậu ta trong một giờ.”
Cô mím môi, hồi lâu mới lên tiếng đáp lại, giọng yếu ớt nhưng kiên định: “Được, tôi đồng ý!”
Tống Ngụy vừa nghe được câu trả lời vừa ý, liền cúi đầu hôn lên môi cô. Người đàn ông dùng sức tách hàm răng đối phương, đầu lưỡi mạnh mẽ tấn công vào bên trong, điên cuồng quấn lấy đầu lưỡi dè dặt, thơm ngọt của cô mà mút lấy mút để.
Lục Hiểu Dư thở gấp, không tài nào theo kịp nhịp điệu cuồng nhiệt của hắn. Cuối cùng chịu không nổi, liên tục vỗ vào lồng ngực rắn chắc của hắn ra hiệu xin hàng.
Người đàn ông không có ý định buông tha, vẫn dây dưa triền miên. Mãi đến khi cảm nhận được người dưới thân chỉ còn thoi thóp hơi thở, hắn mới luyến tiếc rời đi.
Nhìn cô gái nhỏ ra sức hô hấp, đáy mắt Tống Ngụy càng lúc càng trở nên tối sầm. Ngọn lửa dục vọng từ đầu vẫn chưa được dập tắt, nay lại bị nụ hôn này tiếp thêm sức lực, sớm đã căng phồng bành trướng ở bên dưới.
Hắn nâng cằm cô lên, trầm giọng hỏi: “Biết dùng miệng không?”
Lục Hiểu Dư như hóa đá, sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt: “Có ý gì?”
“Cô nhìn mà không hiểu?” Tống Ngụy cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt nó thẳng lên hạ bộ đang cương cứng của mình: “Lẽ nào cô định để tôi ngủ trong tư thế này cả đêm?”
Lục Hiểu Dư chấn động cả người, muốn rút tay về nhưng bị hắn giữ chặt. Thứ đó của hắn cứng rắn trong tay cô, còn nóng bỏng như than hồng.
“Buông tôi ra… tôi không biết làm mấy thứ đó.” Cô lắp bắp.
“Không biết thì học.” Tống Ngụy tựa người vào đầu giường, ung dung nhìn cô gái nhỏ: “Học không ngoan, người chịu thiệt không chỉ có mình cô.”
Lục Hiểu Dư im lặng, đành ngoan ngoãn làm theo lời hắn. Cô ra sao cũng được, tuyệt đối không thể kéo Giang Vũ vào chuyện này.
“Phải làm thế nào?” Giọng cô run run.
“Tự làm theo bản năng cho tôi xem. Hỏng chỗ nào sửa chỗ đó.” Hắn đáp, giọng điệu thản nhiên đến đáng ghét.
Cô không nói gì thêm, cứng nhắc cởi thắt lưng rồi kéo khóa quần người trước mặt. Người đàn ông cũng rất biết phối hợp, nhấc nhẹ hông cho cô dễ dàng cởi bỏ. Lục Hiểu Dư nhắm chặt hai mắt, gượng gạo cởi nốt chiếc quần lót của hắn.
“Mở mắt ra. Cô nhắm chặt như vậy, làm sao nhìn rõ được anh bạn nhỏ của tôi?” Hắn dùng ngón tay day nhẹ lên mí mắt cô, trầm giọng ra lệnh: “Dư Dư à, đừng để tôi nói nhiều.”
“…” Biết không thể trốn tránh được chuyện này, Lục Hiểu Dư chỉ đành cắn răng mở mắt đối diện.
Nhìn thấy thứ vật to lớn, sừng sững đang ngạo nghễ chĩa thẳng lên cao, cổ họng cô khô khốc đến lạ. Cô nuốt xuống một ngụm nước bọt khan, cúi đầu, hé miệng đón nhận thứ dị hợm kia. Khoảnh khắc ngậm nó vào trong miệng, Lục Hiểu Dư tưởng chừng như miệng mình sắp bị nó xé toạc làm đôi.
Vừa đau lại vừa rát buốt.
Người đàn ông thoáng rùng mình, dị vật trong khoang miệng ấm nóng của cô gái nhỏ cũng khẽ giật giật vài cái. Một cảm giác mơ hồ xâm chiếm lấy hắn, như thể bản thân có thể tùy tiện xuất ra bất cứ lúc nào. Tống Ngụy trầm giọng ra lệnh:
“Bắt đầu chuyển động đi. Đừng để răng cọ vào.”
Hai mắt cô nhắm nghiền, nước mắt bất lực lặng lẽ rơi ra từ khóe mắt. Cô chịu đựng như vậy, đã quá đủ rồi.
Lục Hiểu Dư bắt đầu chuyển động lên xuống, mỗi lần đều cảm thấy quá sức đối với bản thân. Dị vật đó gần như chạm đến cuống họng cô, khiến bụng dạ cô cồn cào, chỉ chực muốn nôn ọe ra ngoài.
Dưới sự tác động vụng về không thể tả của người con gái này, Tống Ngụy vừa sung sướng lại vừa thấp thỏm lo âu. Hắn lo sợ cô vụng về quá mức, chẳng may lại đem “anh bạn nhỏ” của mình nuốt chửng xuống bụng thì nguy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận