Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả người Hạ Thần Diệp thấm đẫm mồ hôi, từng giọt lăn dài xuống đường cong rắn chắn tích trêи bắp đùi Bách Hành Chi, lại chui vào trong nhục động bị thao chín rụng, Bách Hành Chi ô ô a a khóc lớn ɖâʍ ngôn loạn ngữ, Hạ Thần Diệp ƈôи ȶɦịt bự lại to thêm một vòng.

“Ô ô…… A ông xã…… Ông xã……” Bách Hành Chi bị ȶɦασ ra ɖâʍ tính, khuôn mặt đáng yêu chảy đầy nước mắt nhìn về phía Hạ ɖâʍ ma, không tự giác làm nũng, “Ông xã đừng trói em, em muốn ôm ông xã, em muốn ôm ông xã mà… Em muốn ông xã vừa ôm vừa ȶɦασ em cơ…”

Quả nhiên Hạ Thần Diệp nghe xong đau lòng đến không cách nào có thể tiếp tục trêu đùa, lần lượt cởi trói toàn bộ dây điện trêи người cậu, cúi người ôm bé thỏ đã bị chịch nằm xụi lơ vào trong lòng.

Bách thỏ con tội nghiệp cuối cùng cũng được chạm vào da thịt người yêu, môi lưỡi nút lấy nhau triền miên ướt dầm ướt dề, hai tay cậu ôm chặt Hạ Thần Diệp không buông, nửa người trêи của bọn họ gắt gao dính chặt vào nhau, làm ƈôи ȶɦịt bự bên dưới cắm vào càng sâu.

Bách Hành Chi bị bế chịch tổng cộng bắn ra ba lần, nhục động thật vất vả mới rửa sạch được lại bị rót đầy dịch trắng, đầy ứ tràn ra miệng huyệt, quanh mép lỗ phủ đầy ɖâʍ thủy trộn lẫn tϊиɦ ɖϊƈh ͙ , theo từng đợt thọc vào rút ra văng tung tóe khắp nơi.

Điều cuối cùng mà Bách Hành Chi có thể nghĩ đến trước khi rơi vào hôn mê, đó là đám nhân viên trong tiệm lại được nghỉ nữa rồi.

Tối hôm qua Bách Hành Chi hoàn toàn chịu khuất phục dưới thân chủ tịch Hạ, cậu vô cùng áy náy xin lỗi tiện thể báo tin cho quần chúng nhân viên nghỉ thêm hai ngày, nói rằng chính mình có chút việc gấp cần xử lý — thật ra là muốn ở nhà ân ái chim chuột với ông xã bá đạo nhà mình.

Đùa à, Hạ Thần Diệp rất vất vả mới ôm được mỹ nhân về nhà, làm sao có thể để cậu quay trở lại làm việc ở cái tiệm bánh kia cho các cô nương dòm ngó? Huống hồ bọn họ còn được ăn đồ ngọt mà bảo bối của hắn tự làm?

Một buổi sáng yên bình, Hạ Thần Diệp đang ở trong bếp dụng tâm làm bữa sáng cho bảo bối yêu dấu nhà mình. Hạ Thần Diệp lớn lên ở Anh, hiển nhiên hắn sẽ không nấu mấy loại đồ ăn Trung Quốc, trước mắt chỉ có thể dựa theo khẩu vị thường ngày của mình mà làm, không bao lâu trên bàn đã dọn sẵn bữa sáng vô cùng phong phú.

Bày trên đĩa là thịt xông khói dùng dầu olive áp chảo giòn xốp, trứng ốp la vừa cùng với xúc xích nướng, phía trên rưới sốt đậu, bên cạnh là bánh mì ngũ cốc quệt một lớp mứt dâu, một ly sữa ấm và một chén salad hoa quả. Ông Xã Của Tôi Quá Mức

(cơ bản là giống như này nha)

Hạ Thần Diệp nhìn quanh một lượt cảm thấy vô cùng hài lòng, sau đó mới lên lầu đánh thức bảo bối. Lúc này Bách Hành Chi còn đang ngủ say trên giường, và vẫn không mặc quần áo…

“Bảo bối?” Hạ Thần Diệp đẩy cửa đi vào, tiến đến mép giường nhìn thấy vẻ mặt mơ màng của bé thỏ con, “Mau dậy ăn sáng.”

Bách Hành Chi bối rối, ngẩng đầu nói: “Nhưng mà em không có quần áo để thay…”

Nghe xong Hạ Thần Diệp cầu còn không được, chỉ muốn Bách Hành Chi mỗi ngày đều khỏa thân đi long nhong trong nhà, cơ mà như vậy không cẩn thận lại dễ dàng khiến hắn nổi lên ham muốn đè cậu ra làm một hồi, Hạ Thần Diệp trầm tư mấy giây, xoay người đi tới tủ quần áo lấy ra một cái áo sơ mi đen và qυầи ɭóŧ sậm màu cho bé thỏ mặc vào.

Bách thỏ con mặc xong.

“……..”

Mẹ nó… Hạ Thần Diệp chân thành sâu sắc cảm thấy bất lực, con thỏ nhỏ này mặc hay không mặc cũng đều khiến hắn tùy thời đều muốn chơi cậu một trận.

Bách Hành Chi mặc áo sơ mi quá khổ, tay đều không lộ được ra bên ngoài, vạt áo dài đến đầu gối, nhìn là biết trộm mặc áo của người khác, cả người lọt thỏm trong áo, mà qυầи ɭóŧ thì thôi khỏi nói… cơ hồ như đang cười nhạo Bách Hành Chi… quả ớt nhỏ rũ xuống treo lủng lẳng ở đó, trống không, một chút tiếp xúc đều không có, mặc mà như không mặc.

Bách Hành Chi đứng sững trên giường, xấu hổ xen lẫn tức giận, sờ qυầи ɭóŧ nước mắt trào chực:

“Ông xã… Quá, quá đáng… !”

Như vậy còn chưa tính!! Vừa mặc xong qυầи ɭóŧ, trong nháy mắt Bách Hành Chi mới thấu hiểu thế nào là khoảng cách chênh lệch giữa người với người! Tại sao của anh ấy lại khủng như vậy! Còn mình thì…! /insert meme bảo bảo tổn thương nhưng bảo bảo hỏng nói/

Hạ Thần Diệp suýt chút nữa bị cậu chọc cười thành tiếng, hắn lại gần luồn hai tay dưới nách bế xốc cậu lên, không có dép lê, Bách Hành Chi đành phải dẫm lên chân của Hạ Thần Diệp, cậu y hệt một con búp bê cỡ lớn bị hắn ôm đi rửa mặt. Ngay khi Bách Hành Chi phát hiện chính mình dùng chung bàn chải đánh răng cùng khăn mặt với Hạ Thần Diệp, trong lòng náo loạn mặt đỏ bừng bừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận