Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ý Hiên nằm bên cạnh cũng vì vậy mà tỉnh lại.

Người đẹp trong lòng cả khuôn mặt đều ửng đỏ, đôi mắt trong veo đầy nước chực chờ rơi ra. Cả người lại vì bị hắn bắt nạt mà tràn đầy dấu vết ái muội.

“ Xà Húc không có dặn em nên cách xa tôi một chút sao?” Tay hắn di chuyển, giúp Đàm Ngư kéo xuống da thú che đi đôi thỏ con song đuôi rắn vẫn không đổi cuốn lấy hạ thân.

Đàm Ngư nức nở lắc đầu.

Sớm được cảnh báo có chuyện như vậy, cô khẳng định không dám lại gần.

“ Tộc rắn lúc luyện độc tương đối nhạy cảm.” Ý Hiên ngồi dậy, cũng giúp cô bé thân thể mềm nhũn trong lòng ngồi lên, đặt cô dựa vào người mình. “ Thật xin lỗi.”

Đàm Ngư muốn đứng lên nhưng chân đã sớm bị cuốn đến tê mỏi, không nghe lời mà khụy xuống, cơ thể lại rơi vào trong lòng Ý Hiên.

Cô ấm ức òa khóc lên thật to.

Ý Hiên có chút bối rối. Ở thế giới này chỉ tiếp xúc thân thể là chuyện rất bình thường, thậm chí nếu phát sinh chuyện kia khiến giống cái mang thai mà chưa hề đặt ấn cũng không phát sinh quan hệ ràng buộc.

Đa phần giống cái chỉ coi chuyện này là thân mật hoặc hơn một chút thì là thỏa mãn nhu cầu bình thường. Nếu vô tình phát sinh, giống cái có thể tức giận nhưng cũng không có tiền lệ khóc đến đau lòng như vậy.

Dù sao cũng không phải việc gì quá to tát.

“ Bé con đừng khóc.” Hắn dùng tay xoa nhẹ lưng cho cô dâu nhỏ của hắn khỏi nấc đến nghẹn. Đuôi rắn vốn vẫn cuốn giữ thật chặt cũng buông lỏng ra, bối rối không biết đặt ở đâu.

Đàm Ngư chỉ càng khóc càng lớn.

“Mau đi tắm rửa một chút.” Ý Hiên bị mùi dịch thủy hoan ái trên người cô dâu nhỏ thu hút. “ Để như vậy chút nữa bọn Xà Húc về sẽ ngửi được.”

Cô cố gắng nín khóc, sau đó chống tay muốn đứng dậy đi đến bên lu nước.

Môi vốn bị Ý Hiên mút đến xưng đỏ, lại bị cô cắn chặt có chút bật máu. Cả người mệt mỏi, cô phải cố gắng thật lâu mới có thể miễn cưỡi ngồi thẳng dậy.

Ý Hiên biết cô ngại ngùng, không nói gì chỉ dịu dàng đưa tay ra đỡ.

Lu nước bị Ý Hiên dội chỉ còn một nửa, nước cũng có chút lạnh.

Đàm Ngư cũng không ngần ngại dội nước lên người. Đang là giữa hè, nước lạnh làm cô trở nên tỉnh táo, cơ thể được gột rửa đi tanh tanh dính dính từ tinh dịch và mật thủy cũng dễ chịu hơn một chút.

Ý Hiên quay lại giường đá, dọn dẹp sạch nơi đó, đem cỏ bông đã bị thấm ướt vứt vào trong bếp lửa.

“ Tôi biết chỉ là sự cố.” Đàm Ngư dùng da thú lau sạch cơ thể mình một lần nữa, sau đó ngồi bên đống lửa để hong khô da thú trên cơ thể. “ Mong ngài không nói chuyện hôm nay ra ngoài.”

Nơi này tư tưởng về chuyện kia tương đối thoáng, giống đực cũng không quan trọng trinh tiết.

Đợi quên chuyện này đi, cô vẫn có thể tìm được một giống đực tốt, làm một gia đình nhỏ.

Nhưng với tiền đề là không còn ai biết chuyện xảy ra hôm nay. Nếu không quả thực cô không còn mặt mũi đi tìm người khác.

Ý Hiên đem toàn bộ cỏ bông ra đốt, sau đó ngồi xuống bên cạnh Đàm Ngư: “Không bằng chuyện đã lỡ, em cùng tôi trở về tộc rắn. Tôi nhất định sẽ yêu thương em.”

Kỳ thực Ý Hiên là giống đực không tệ.

Xét về mặt nào, hắn cũng đều vô cùng hoàn hảo. Nhưng cho dù ngây thơ đến đâu, Đàm Ngư cũng có thể hiểu không thể trao gửi cả đời cho một người dễ dàng như vậy.

Thanh mai trúc mã còn có thể bị lừa gạt, huống hồ số lần cô mới gặp Ý Hiên mới đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa cô cảm nhận được, cuộc sống tộc rắn không hề đơn thuần như nơi này của tộc thỏ.

Cảm nhận được cô do dự, Ý Hiên tiếp tục nói: “Nếu em chưa thể tin tưởng tôi có thể đối xử tốt với em, liền theo tôi về tộc rắn trước. Tôi nhất định không ép buộc em.”

Đàm Ngư nhìn sang hắn: “Nếu không đợi mùa xuân tộc trưởng đưa cô dâu tới, tôi có thể trở về cùng ông ấy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận