Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Trở Lại Của Cừ Chiêu

Tuế Hòa như thể bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất cứ dấu vết nào.

Chính trong năm này, Cừ Chiêu nhận tổ quy tông, trở về Triệu gia.

Người người đều nói hắn có được thiên phú y học là do gen di truyền của gia tộc. Sau lưng chẳng ai công nhận nỗ lực của hắn, chỉ có những lời a dua nịnh hót Triệu gia ngoài mặt mà thôi.

Cừ Chiêu chẳng để những lời dối trá ấy vào mắt. Hắn đã quen rồi, cũng học được cách thờ ơ. Gần như không có chuyện gì có thể tác động đến cảm xúc của hắn nữa.

Ngoại trừ Tuế Hòa.

Lúc nhận được tin tức về Tuế Hòa, Cừ Chiêu đang thực tập tại bệnh viện ở thành phố B.

Nguồn tin nói Tuế Hòa cũng đang ở thành phố B.

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất hắn tự ý rời bỏ vị trí công tác.

Hắn nhìn thấy Tuế Hòa.

Cô ngồi trong quán cà phê, nhâm nhi tách cà phê. Cửa kính phản chiếu ánh sáng, hắn nhìn không rõ mặt cô, nhưng vẫn nhận ra Tuế Hòa gầy đi rất nhiều.

Đáng đời. Cừ Chiêu ác độc nghĩ.

Nhưng đồng thời trong lòng hắn cũng đầy nghi hoặc. Một năm Tuế Hòa biến mất kia, rốt cuộc đã đi đâu, làm gì? Tại sao hắn tra thế nào cũng không ra?

Lặng lẽ nhìn cô nửa giờ đồng hồ, Cừ Chiêu day day khóe mắt, đoạn xoay người rời đi.

Hắn không định lập tức đến chất vấn Tuế Hòa. Hắn phải chờ đợi thời cơ chín muồi nhất, chờ đến khi hắn trở nên đủ mạnh mẽ rồi mới xuất hiện trước mặt cô.

Cừ Chiêu không muốn thừa nhận, khi đối mặt với Tuế Hòa, trong lòng hắn vẫn còn chút tự ti.

Nhưng không gặp mặt, không có nghĩa là hắn không biết động tĩnh của Tuế Hòa.

Hôm qua Tuế Hòa gặp ai, hôm nay Tuế Hòa tham gia lớp học Yoga, ngày mai Tuế Hòa có bữa tiệc gia đình… Hắn biết hết.

Cừ Chiêu biết hành vi này của mình rất điên rồ, thậm chí là biến thái.

Nhưng thì sao chứ? Chẳng phải đều do Tuế Hòa dạy hắn sao?

Nghe nói gần đây Tuế Hòa bị ép đi xem mắt. Cừ Chiêu biết, thời điểm thích hợp đã đến.

Hắn muốn chiếm đoạt cuộc sống của Tuế Hòa, khiến Tuế Hòa yêu hắn. Đến khi cô yêu hắn đến mức không thể kiểm soát được nữa, hắn sẽ… mang cô đến nơi tận cùng của sự tra tấn.

Dây dưa cả đời cũng không sao.

Hắn muốn kéo Tuế Hòa đi cùng.

Cùng xuống địa ngục.

Cừ Chiêu lái xe, thái độ vẫn lạnh nhạt với Thẩm Oái đang không ngừng độc thoại bên cạnh.

Tuế Hòa ngồi ghế sau, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói chuyện, tâm trí bay lơ lửng đâu đó.

Mấy năm trước, Tuế Hòa cảm thấy sự dịu dàng của Cừ Chiêu rất giống cô, cho rằng sáu năm làm bạn kia đã tạo nên ảnh hưởng.

Nhưng hiện tại, Cừ Chiêu từng ấm áp lễ độ ngày nào đã trở nên âm tình bất định. Thái độ đối với người khác trực tiếp rõ ràng, không còn chút uyển chuyển che giấu nào.

Nguyên nhân là do được đưa về Triệu gia sao?

Kiếp trước Cừ Chiêu chưa từng được đưa về Triệu gia. Mà hiện tại Tuế Hòa cũng không mấy hứng thú với chuyện đổi đời này, vả lại Tuế Sơ không nói cho cô biết nên cô cũng chỉ thông qua lời lảm nhảm của Thẩm Oái mới hay.

Nói về chuyện Cừ Chiêu nhận tổ quy tông.

Người bình thường hóa ra lại có bối cảnh sâu xa đến vậy.

Tuế Hòa không nhìn thấu được hắn.

“Tuế Hòa.”

Thẩm Oái cất tiếng gọi, kéo hồn cô về thực tại.

“Hả?”

Thẩm Oái cố gắng kìm nén sự ghen ghét trong lòng, “Cừ Chiêu hỏi nhà cô ở đâu.”

Tuế Hòa nói địa chỉ.

“Tôi đưa Thẩm Oái về trước, như vậy sẽ tiện đường hơn.”

Cừ Chiêu đột nhiên mở miệng.

Thẩm Oái luống cuống, “Không cần, không cần đâu, anh đưa Tuế Hòa về trước, đưa em về sau cũng được mà.”

“Tuế Hòa,” Cừ Chiêu không đáp lại Thẩm Oái, hắn nhìn cô qua kính chiếu hậu, “Tôi đưa cô về sau, không có ý kiến gì chứ?”

Lúc này Tuế Hòa sợ nhất là nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Cừ Chiêu. Bởi vì cảm giác áy náy trong lòng cô sẽ vì ánh mắt này mà bị phóng đại lên vô hạn.

“Tôi không có ý kiến .” Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh đèn đêm rực rỡ, thật xinh đẹp.

Thẩm Oái nghẹn một bụng tức không chỗ xả. Móng tay cô ta bấm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. “Vậy thì đưa em về trước đi, em nhớ ra còn có việc phải về nhà làm.”

Cô ta đã tự tạo bậc thang cho mình đi xuống. Cừ Chiêu thẳng thắn đáp lời: “Ừ.”

Thẩm Oái xuống xe. Trong xe chỉ còn lại Cừ Chiêu và Tuế Hòa.

Hai người im lặng, không ai nói gì.

Xe chạy được khoảng năm trăm mét, Cừ Chiêu đột nhiên đạp phanh gấp.

“Ngồi lên ghế trước đi .” Hắn nói.

Tuế Hòa nhất thời không động đậy. Không gian như ngưng đọng lại.

Qua kính chiếu hậu, ánh mắt Cừ Chiêu như muốn nói, nếu Tuế Hòa không ngồi lên ghế trước, hắn sẽ không lái xe nữa.

Nơi này ở giữa sườn núi, vốn không thể gọi xe. Mà Tuế Hòa cũng không phải cô gái ngốc nghếch đến mức xuống xe đi bộ về nhà.

“Biết rồi.”

Xuống xe từ ghế sau, đổi sang ngồi ghế phụ lái, Tuế Hòa mặt không biểu cảm.

Cô đang tức giận.

Lòng áy náy không có nghĩa là cô bằng lòng bị uy hiếp.

Tuế Hòa cứ nghĩ sau khi cô ngồi lên ghế trước, Cừ Chiêu sẽ đưa ra yêu cầu vô lý nào đó, nhưng không hề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận