Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào một khắc cuối cùng anh mới chịu rút ra. Tϊиɦ ɖϊƈh͙ chưa ra hết bắn toàn bộ lên mặt cô, ngay cả nhắm mắt cũng không kịp nhắm.

“Ưʍ… Khụ khụ!”

Cô quay đầu đi muốn tránh thì đầu lại bị ấn xuống. Phải đem hết lượng tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại phải bắn hết lên mắt cô mới tính là xong việc.

Chóp mũi truyền đến một mùi tanh nồng, cô muốn chạy nhanh đi rửa mặt, rửa sạch thứ dơ bẩn đó đi.

“Liếm cho sạch.”

Cô cắn răng không nói thậm chí còn không có ý định mở mắt ra, trên đỉnh đầu lại truyền xuống âm thanh uy hiếp.

“Vừa rồi tôi rất hài lòng. Nếu hiện tại em biểu hiện không tốt, em sẽ không lấy được cái gì cả.”

Cô cắn môi dưới, ngước mắt nhìn cây thịt kia. Dáng vẻ nhu nhược và đáng thương, gương mặt tinh xảo dính đầy tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng đục đến ngay cả làn mi tinh tế cũng dính đầy. Thật dơ bẩn, tất cả đều là do anh làm bẩn.

Đầu lưỡi mềm mại liếʍ ɭáρ tϊиɦ ɖϊƈh͙ còn sót lại trên qυყ đầυ, tuy côn ŧɦịŧ đã bắn rồi nhưng vẫn bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến mức muốn ngẩng lên.

Yêu tinh!

Cô đã liếm sạch sẽ, Phó Hựu vươn ngón trỏ ra quẹt tϊиɦ ɖϊƈh͙ trên mặt cô xuống, đặt trên miệng cô, ý tứ rất rõ ràng.

Cô chịu đựng cảm giác ghê tởm, vươn lưỡi ra liếm. Nhưng anh vẫn không tha cho cô, vẫn cứ quẹt hết trên mặt cô xuống. Ngón cái đặt bên miệng cô cho cô liếm, đến khi không còn gì nữa mới dừng.

“Thằng em” đã lên đỉnh rồi lại muốn cứng thêm lần nữa. Cô bắt lấy cổ tay anh, mở miệng, giọng khàn khàn.

“Tôi chịu thua… Thật sự rất khó chịu. Anh buông tha cho tôi được không.”

Cầu anh, làm gì cũng được, chỉ cần buông tha cho tôi.

Đáng tiếc là làm gì cũng được, nhưng không thể tha cho cô.

“Khó mà làm được lắm. Thiếu đi một báu vật như em, tôi làm sao sướng nổi? Ngoan ngoãn để tôi “làm”, xong rồi em muốn cái gì cũng có.”

Phó Hựu cười, không tra tấn cô nữa. Anh thả tóc cô ra, kéo quần lên. Trong mắt cô, anh đúng thật là kiểu người mặt người dạ thú.

Nhìn mèo hoang bị lăn lộn đến nỗi không thể làm gì được. Không phải lúc trước còn thà chết cũng không phục hay sao? Dáng vẻ bây giờ của cô càng chinh phục anh hơn.

Cố tình yêu cô tha thiết, hành hạ cô thành dáng vẻ ngoan ngoãn thuận theo.

“Thả tao ra!” Khương Nghị tức giận cầm ghế phá cửa nhưng rất nhanh đã kiệt sức.

Cánh cửa cứng cáp kia còn bật ngược lại cậu. Cậu tức giận mím môi, nhìn không hề có chút uy hiếp nào giơ một chân đá vào cửa.

“Á! Đau đau đau… Đau!”

Ai ngờ được đấy là cửa sắt chứ, đá sưng cả chân. Cậu nức nở muốn khóc. Cậu nhớ chị! Cậu muốn đi tìm chị!

Khóa cửa chuyển động, bên ngoài mở cửa ra có hai vệ sĩ bước vào. Cậu ngồi dưới đất, một tay ôm lấy chân của mình, đôi mắt ngấn lệ trừng bọn họ.

Nếu không biết giới tính của cậu thì không khéo đã sớm bị cậu trừng đến rung động con tim rồi!

Một tên đầu đinh theo thói quen sờ lên đầu mình, mái tóc ngắn xẹt qua lòng bàn tay.

“Đã nói rồi, không cần tự rước phiền phức vào người. Cửa này không mở ra được đâu. Bọn tao ở ngoài chỉ nghe thấy mày la hét ầm ỉ thôi, chẳng ảnh hưởng gì cả, trừ khi bọn tao muốn thả mày ra.”

Cậu hừ một tiếng: “Thằng cầm đầu chúng mày ái ái… Á!”

Nói chuyện với một tên nói lắp rất tốn sức. Gã đầu đinh còn chưa nói gì, người anh em to như con trâu bên cạnh gã đã nói thẳng, “Sếp của bọn tao đang ở trong biệt thự bên cạnh với chị mày đấy!”

“Chị… Chị ơi!” Nghe thấy chị mình, cậu chống đất đứng dậy rồi chạy ra ngoài: “Tao muốn gặp chị tao!”

“Này này này!” Hai người cản cậu lại: “Chú em, tao nói này, chú em có mắt nhìn một chút được không? Mày coi bọn tao là không khí hả? Hay là đứng đây bắt muỗi hộ chú mày?”

“Mặc… mặc, kệ!” Cậu ngẩng đầu lên, không chịu thua nói: “Tao muốn tìm chị tao… Thả thả thả! Thả tao ra!”

“Cút vào! Đóng cửa!” Gã đầu đinh quát lớn một tiếng, ánh mắt dữ tợn. Trên khóe mắt gã còn có một vết sẹo, thoạt nhìn càng thêm hung dữ hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận