Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hu hu… A Nhiên hư quá… Đừng… Đừng chọc chỗ đó… Hỏng mất… Nuốt không nổi… A Nhiên… A Nhiên…”

Giản Anh bị đụ đến mức co quắp cả chân, không biết trên người là nước hay mồ hôi.

“Rên hay lắm. Em rên cho mấy thằng kia nghe cũng dâm đãng như vậy sao?” Lục Lâm Nhiên cười khẩy, giọng nói lạnh lùng, “Bé đĩ.”

“Không… Không có…” Giản Anh vùi mặt vào ngực Lục Lâm Nhiên, như con đà điểu rúc đầu vào cát, nhưng cặc trong lồn khiến cô không thể nào thoát ra được.

“Nói dối.”

Lục Lâm Nhiên hung hăng thúc mạnh vào trong, Giản Anh run rẩy hét lên, lông mu hai người ướt đẫm dâm dịch, mỗi lần cặc ra vào đều kéo theo thứ dịch thể sáng bóng.

Lục Lâm Nhiên vô cùng hài lòng với tư thế này, anh có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi đồng tử vô hồn của Giản Anh.

Cơ thịt co rút, mút chặt lấy cặc anh, anh chưa bao giờ được sở hữu cô trọn vẹn như thế này. Lục Lâm Nhiên áp sát ngực vào hai đầu vú đang lắc lư, bắt đầu ra vào mạnh bạo, theo một cú thúc mạnh, dòng tinh dịch nóng hổi bắn đầy vào trong lồn, nhìn Giản Anh run rẩy, nước tiểu theo đó mà phun ra, như một con búp bê sắp hỏng, Lục Lâm Nhiên ghé sát tai cô, thì thầm như người tình.

“Từ lúc buổi tiệc bắt đầu, anh đã muốn đụ em như thế này rồi.”

“Ngắm tuyết với anh, tối nay.”

Màn hình điện thoại sáng lên, Giản Anh mở ra, thấy tin nhắn của Lục Lâm Nhiên, giọng điệu ngạo mạn, tự tin, như thể chắc chắn cô sẽ không từ chối.

Giản Anh thật sự không thể từ chối.

Kể từ sau lần gặp gỡ trong phòng tắm, họ đã trao đổi số điện thoại, mối quan hệ giữa hai người đạt đến một sự cân bằng khó nói thành lời.

Có lẽ là tình bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ, có lẽ là làn hơi nước mờ ảo trong phòng tắm khiến cảm xúc dâng trào, hoặc có thể là Giản Anh cần một mối quan hệ ổn định để lấp đầy khoảng trống trong các mối quan hệ tan vỡ của mình, tóm lại, mối quan hệ hiện tại của họ… rất mập mờ.

Tuyết rơi dày đặc khắp thành phố, đường phố đông đúc người qua lại, Giản Anh cuộn mình trong một góc yên tĩnh của cửa hàng tiện lợi, tay ôm cốc ca cao nóng, kiên nhẫn chờ đợi Lục Lâm Nhiên.

“Ở đâu.” Điện thoại lại sáng lên khi cô sắp ngủ gật.

“Ở cửa hàng tiện lợi.” Cô ngoan ngoãn trả lời.

“Đợi anh.”

Lục Lâm Nhiên chỉ nhắn lại hai chữ, sau đó không nói gì thêm.

Cho đến khi một bàn tay thon dài xuất hiện trước mặt cô, nắm lấy tay đang cầm cốc ca cao, dắt cô đi ra ngoài.

Giản Anh bước từng bước nhỏ trên mặt đất phủ đầy tuyết lạnh, tuyết bị giày cô giẫm nát, tan chảy, người đàn ông nắm tay cô không hề chậm lại, Giản Anh phải chạy theo, khi đến nơi, hai má cô đã đỏ bừng, tay vịn đầu gối thở hổn hển.

“Dạ Sắc”.

Là một quán bar.

Giản Anh chưa bao giờ đến quán bar, nhưng lúc này, Lục Lâm Nhiên dứt khoát giải quyết mấy chuyện vặt vãnh ở cửa, thành thạo dẫn cô vào sâu bên trong quán bar, tiếng nhạc xập xình cùng tiếng người huyên náo như muốn nhấn chìm cô, cô bỗng nhiên cảm thấy phấn khích.

Anh gọi cho cô một ly rượu nhẹ, cùng cô ngắm nhìn những người đang say sưa nhảy múa xung quanh. Ánh mắt hai người thỉnh thoảng chạm nhau, nhưng đều kết thúc bằng việc Giản Anh lảng tránh.

Có lẽ là do tác dụng của rượu, Giản Anh lấy cớ đi vệ sinh, trốn tránh thế giới nhỏ bé đầy mê hoặc này.

Giản Anh như đứa trẻ lạc đường, cũng như con bướm tự giam mình trong kén, đi lang thang trong quán bar. Cô càng đi càng cảm thấy không ổn, cơn choáng váng ngày càng dữ dội, cơ thể nóng bừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận