Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thương tiên sinh, tôi thấy chuyện chúng ta nói trước mắt cứ như vậy đi, ngày mai có tiệc rượu, anh nhất định phải tham gia.”
Thương tiên sinh hoàn hồn, lúc này mới gật đầu với Thẩm Ngọc đang tươi cười.
“Tôi biết rồi.”
Thẩm Ngọc thấy thế cũng không ở lại lâu, dù sao cô ta đã nói nhiều với Tô Oánh như vậy, cũng rất tự tin bản thân không kém hơn một con nhóc miệng còn hôi sữa.
“Vậy tôi đi trước.”
Cô ta đứng dậy, gật đầu với Thương tiên sinh, liền trực tiếp rời đi.
Chỉ còn lại Tô Oánh và Thương tiên sinh, nhất thời an tĩnh, cả hai không nói gì.
Tô Oánh còn đang chìm trong thế giới của mình, không có cách nào gạt bỏ những lời Thẩm Ngọc nói.
Rốt cuộc cô được tính là gì?
“Bảo bối sao vậy, sao lại không nói lời nào, có chuyện không vui sao?”
Nhận thấy sự khác thường từ Tô Oánh, Thương tiên sinh nhẹ nhàng hỏi, nét mặt dịu dàng trước sau như một, thậm chí mang theo chút quan tâm.
Tô Oánh thật sự muốn hỏi anh cô đối với anh rốt cuộc là sự tồn tại gì, có phải giống như Thẩm Ngọc nói, bản thân chỉ là thú vui tiêu khiển của anh hay không thôi!
Nhưng sự dịu dàng và quan tâm trên mặt Thương tiên sinh không phải giả, chẳng lẽ anh đối với ai cũng như vậy?
Không phải, không phải như thế, anh ấy chỉ tốt với mình cô như vậy, cô ở trong lòng anh là duy nhất.
Nhưng trong đầu lại có một giọng nói khác nói với cô, đây chẳng qua là thủ đoạn đàn ông hay dùng mà thôi, khi có hứng thú sẽ yêu thương, chờ mất hứng sẽ bỏ đi như giày rách, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
Hai suy nghĩ giao chiến trong đầu, Tô Oánh vô cùng đau khô.
“Không sao, em chỉ hơi mệt mà thôi.”
Cô đau khổ nhắm mắt lại, lắc đầu.
Cố gắng khống chế cảm xúc của mình, sợ bản thân làm ra chuyện gì đó không thể vãn hồi.
Thấy cô không muốn nói, Thương tiên sinh hình như đã hiểu lý do vì sao.
“Oánh Oánh, Thẩm Ngọc chỉ là đối tác làm ăn với tôi, trừ việc này, tôi và cô ta không có bất kỳ giao thoa gì cả.”
Thương tiên sinh ôn hòa mà nghiêm túc nói khiến Tô Oánh lập tức mở mắt.
Đây là giải thích với cô sao?
Đây là điều Tô Oánh hoàn toàn không ngờ tới, cô còn tưởng Thương tiên sinh sẽ không chú ý tới việc này.
Không biết trong lòng đang có cảm xúc gì, chỉ biết tâm tình như ngày mưa lập tức có nắng.
Qua cơn mưa trời lại sáng.
Vì sao Thương tiên sinh lại giải thích điều này? Là vì để ý cô sao?
Cô lại không nhịn được mà suy nghĩ miên man, vốn vì lời Thẩm Ngọc nói cô đã sắp từ bỏ, lúc này nhờ Thương tiên sinh mà trái tim như sống lại.
“Em biết, tiên sinh. Em biết tiên sinh là người thế nào.”
Rất lâu sau, Tô Oánh trả lời như vậy.
“Vậy thì tốt, tôi dẫn em theo gặp cô ta vốn nghĩ em không có bạn, tính cách Thẩm Ngọc cũng không tồi, hai em có thể trở thành bạn, không ngờ hôm nay cô ta nói chuyện không đúng mực như vậy, làm em không vui, là tôi sai.”
Không thể không thừa nhận Thương tiên sinh là người đàn ông tỉ mỉ, tuy không biết giữa Tô Oánh và Thẩm Ngọc đã có cuộc nói chuyện kia, nhưng chỉ từ quan sát vẫn có thể nhận ra lý do làm cô không vui.
Thật lâu sau Tô Oánh vẫn không có phản ứng, cũng không trả lời. Cô đang do dự, đang tự hỏi, tự giằng co với chính mình.
Qua thật lâu, ngay thời điểm Thương tiên sinh cho rằng cô sẽ không chịu nói, Tô Oánh lại đột nhiên hỏi.
“Tiên sinh, tại sao anh lại giải thích với em?”
Có phải đối với em, anh thật sự có chút tình cảm đặc biệt không?
Những lời này cô không thể hỏi, phải kiềm chế.
Thời điểm sắp hỏi ra, cô lại nhút nhát, sợ hỏi rồi, lại nhận được câu trả lời không như mong muốn.
Cô nhìn Thương tiên sinh chằm chằm, từ ánh mắt của cô anh đọc ra chút bi thương.
Theo bản năng, Thương tiên sinh bắt lấy tay Tô Oánh.
“Bởi vì em rất đặc biệt. Đừng xem nhẹ chính mình, trong mắt tiên sinh, Oánh Oánh là tốt nhất.”
Trong hoảng hốt, Tô Oánh cảm thấy đây là lời thông báo anh dành cho mình.
Bộ dáng thâm tình, giọng nói trịnh trọng.
Như vậy cũng tốt, mặc kệ phía trước là vực sâu địa ngục hay núi đao biển lửa, vì Thương tiên sinh, cô cũng nguyện ý dấn thân vào.
Huống chi, anh đã khẳng định như thế.
Cô chỉ cần Thương tiên sinh mà thôi, người khác nói thế nào cũng mặc kệ.
“Tiên sinh, anh sẽ không cần Oánh Oánh nữa sao?”
“Sao có thể, không phải em vẫn luôn ở bên cạnh tôi sao?” Xoa đầu Tô Oánh, Thương tiên sinh cúi đầu hôn cô, ngay sau đó bế cô lên, ra ngoài.
“Về nhà bảo dì giúp việc làm cho em món em thích ăn, khi nãy không thấy em ăn gì.”
Mặc kệ là lúc nào, Thương tiên sinh vẫn luôn không quên cô thích ăn gì.
Giống như lời bài hát, nếu đây không phải tình yêu, vậy còn gì đáng buồn hơn?
Không bao lâu nữa sẽ đến ngày kỉ niệm thành lập trường, vì lời đồn trước đó, Tô Oánh không tham gia bất kỳ hoạt động nào, nhưng trước đó, lớp trưởng cuối cùng cũng tới trường.
Lần này hắn không còn quấn lấy Tô Oánh, nhưng ánh mắt nhìn cô luôn không có ý tốt.
Giống như muốn lột đi áo mũ chỉnh tề bên ngoài, lộ ra bộ mặt vốn vô cùng chật vật.
Cũng may đối phương không làm gì, chỉ có ánh mắt mà thôi.
Nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến Tô Oánh cảm thấy ghê tởm, nhân lúc không còn tiết học, cô vội thu dọn đồ chuẩn bị rời đi.
“Tô Oánh, đi vội như vậy làm gì, là tên đàn ông già kia không nhịn được mà muốn thao em sao?”
Trong lớp đã không còn ai, mọi người đều bận lo chuyện kỷ niệm ngày thành lập trường, ở đây chỉ có cô và lớp trưởng, vốn dĩ cô muốn nhanh rời đi, không ngời đối phương lại lên tiếng.
“Liên quan gì tới cậu?” Gương mặt lạnh lùng, Tô Oánh lướt qua đối phương muốn đi.
Đối phương lại tiến một bước, cản đường cô. Hắn quá cao lớn, cô không thể qua được, chỉ có thể phẫn nộ nhìn kẻ vô lại trước mặt.
“Sao hả, không phải em vì tiền thôi sao? Tên đàn ông kia có, tôi cũng có, nếu em có thể vì tiền mà lên giường với anh ta, dựa vào gì tôi không được. Chẳng lẽ tôi kém hơn anh ta? Em cần tiền tôi có thể cho em, chỉ cần em ngoan ngoãn để tôi thao, em muốn gì tôi cũng có thể cho em.”
Lại là những lời này, Tô Oánh không hiểu nỗi trong đầu tên đàn ông này rốt cuộc suy nghĩ cái gì.
Còn mơ tưởng dùng tiền mua chuộc mình, đúng là vừa nông cạn vừa ấu trĩ!
“Tôi không có hứng thú với tiền của cậu, xin cậu tránh đường, tôi phải về nhà!”
Tô Oánh thờ ơ khiến hắn tức giận, nhưng đây là phòng học, hắn không thể làm gì, chỉ có thể nhìn Tô Oánh chằm chằm.
“Em sẽ hối hận, Tô Oánh. Đến lúc đó tôi sẽ để em biết, ai mới là đàn ông thật sự!”
Đàn ông thật sự? Đúng là buồn cười!

Bình luận (0)

Để lại bình luận