Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuốn Sách Cấm Và Sự Trừng Phạt
Ánh mắt Bạch Mộc đảo quanh phòng, rồi bất đắc dĩ dừng lại ở đùi người đàn ông. Lớp quần tây đen bó sát lấy cặp đùi săn chắc, và… ừm, chỗ đó vẫn còn hơi phồng lên.
Bạch Mộc đỏ mặt, định quay người ngồi bệt xuống sàn dựa vào tủ sách cho an toàn.
“Em định đi đâu?” Giọng nói trầm thấp vang lên, ngăn cản ý định của nàng.
“Em… ngồi đất đọc cũng được.”
“Lên đây.” Mệnh lệnh ngắn gọn, không cho phép từ chối.
Thế là, Bạch Mộc lại một lần nữa yên vị trong lòng Luis. Hắn nhìn bìa cuốn sách nàng đang ôm, nhướng mày: “Em thích loại sách này à?”
Bạch Mộc gật đầu lia lịa: “Vâng, ‘Cuộc Phiêu Lưu Kỳ Bí Trong Khu Rừng Ma Quái’. Em rất thích truyện về phép thuật và các sinh vật huyền bí.”
Nàng hào hứng lật mở trang sách. Những trang đầu tiên miêu tả phong cảnh rất đẹp. Nhưng càng đọc, nàng càng cảm thấy có gì đó sai sai.
Nét vẽ minh họa thay đổi. Thay vì cảnh chiến đấu hay phép thuật, trang sách vẽ cảnh một nữ tinh linh xinh đẹp đang bị một gã thú nhân to lớn đè xuống tảng đá. Chiếc váy của nàng bị xé toạc, và gã thú nhân đang thọc cây gậy khổng lồ của mình vào giữa hai chân nàng.
Mặt Bạch Mộc nóng bừng. Nàng liếc nhìn dòng chữ bên dưới: “Nàng rên rỉ trong khoái lạc khi dương vật gai góc lấp đầy hoa huyệt, thúc mạnh vào tử cung. Nàng uốn éo, van xin hắn đâm sâu hơn nữa…”
“Cộp!” Bạch Mộc đóng sầm cuốn sách lại, tim đập thình thịch như ăn trộm bị bắt quả tang.
“Sao thế?” Luis thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm. Hắn dễ dàng giật lấy cuốn sách từ tay nàng.
Hắn lật mở ra, ngay trúng một trang minh họa màu sống động nhất. Cảnh người phụ nữ đang quỳ bò, chổng mông lên cao để đón nhận sự xâm nhập từ phía sau của hai gã đàn ông cùng lúc.
Mặt Bạch Mộc đỏ như quả gấc chín. Nàng luống cuống giật lại cuốn sách: “Em không biết… em thề là em không biết nội dung bên trong là thế này!”
“Hừm…” Luis ném cuốn sách sang một bên. Hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng, kéo nàng sát vào lồng ngực mình. “Em không cần đọc loại sách này làm gì. Nó không giúp em thỏa mãn được đâu.”
Bàn tay hắn luồn vào trong chăn, vuốt ve đùi nàng. “Chỉ có ta mới làm được điều đó.”
Bạch Mộc xấu hổ muốn độn thổ, vùi đầu vào ngực hắn giả vờ ngủ để trốn tránh.
Cơn buồn ngủ ập đến thật sự. Khi nàng tỉnh dậy, trời đã tối. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua cửa sổ. Nàng vẫn nằm trong lòng Luis, nhưng tư thế đã thay đổi. Hắn đang vùi mặt vào vai nàng, chiếc áo ngủ của nàng bị kéo lệch sang một bên.
Vai nàng ướt đẫm nước bọt. Hắn đang liếm mút những vết cắn cũ đã mờ, lưỡi hắn di chuyển chậm rãi, trêu chọc, kích thích, thi thoảng răng nanh lại cạ nhẹ vào da thịt như đe dọa sắp cắn xuống.
Bạch Mộc nhìn thấy bóng dơi bắt đầu tụ tập ngoài cửa sổ. Hắn chuẩn bị đưa nàng về.
“Mình không về được không ạ?” Nàng đột nhiên lên tiếng, giọng nài nỉ. “Em muốn… ra ngoài đi dạo một chút.”
Luis dừng động tác, ngẩng đầu nhìn nàng. Đôi mắt đỏ thẫm sâu hun hút. Sau một hồi im lặng, hắn cắn nhẹ lên vai nàng một cái đau điếng rồi mới ậm ừ: “Được.”
Đám dơi tản ra, nhưng không gian xung quanh lại thay đổi. Họ không về phòng ngủ mà xuất hiện trong một căn phòng khác, có ban công rộng lớn nhìn ra toàn cảnh khu vườn phủ tuyết.
Luis lấy ra một chiếc áo choàng lông đen tuyền, to rộng, khoác lên người Bạch Mộc. Chiếc áo mang mùi hương của hắn, ấm áp và an toàn, bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của nàng. Hắn còn ân cần mang cho nàng một đôi bốt da mềm mại.
Hắn nắm tay nàng, dắt nàng đi dạo dưới ánh trăng bạc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận