Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Đùa Của Mèo
Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Oanh Oanh vừa ôm Cà Rốt định trở vào, thì Ngũ di nương, mặt hoa mày hòe, dẫn theo một đám nha hoàn ập tới.
“A! Con mèo hoang của ta đây rồi! Con súc sinh này, dám chạy đến đây sao!” Ả ta a dua nói.
“Không phải, đây là mèo của thiếp…” Oanh Oanh vội ôm chặt Cà Rốt.
“Của ngươi? Một con điếm như ngươi thì lấy đâu ra mèo?” Ngũ di nương trừng mắt. “Người đâu, bắt lấy con mèo đó cho ta!”
Hai bên giằng co. Oanh Oanh yếu ớt, sao chống lại được đám người kia. Tiếng ồn ào cuối cùng cũng kinh động đến Đại thiếu gia, hắn đang trên đường ra ngoài.
“Chuyện gì ồn ào vậy?”
Ngũ di nương lập tức thay đổi bộ mặt, ỏng ẹo chạy tới: “Đại thiếu gia, ngài phải làm chủ cho thiếp! Con điếm… à không, Bát di nương, dám ăn trộm mèo cưng của thiếp!”
Từ Lễ Khanh lạnh lùng nhìn Oanh Oanh. Nàng đang ôm con mèo, ánh mắt đầy hy vọng nhìn hắn. Nàng tin hắn sẽ đòi lại công bằng.
Hắn gật đầu: “Đã vậy, để con mèo tự chọn. Các ngươi cùng gọi nó, nó theo ai, là của người đó.”
Ngũ di nương cười khẩy. Ả ta thả con mèo xuống. Oanh Oanh vội gọi: “Cà Rốt! Lại đây!”
Cà Rốt chập chững chạy về phía nàng. Nhưng khi chỉ còn cách vài bước, Ngũ di nương lẳng lặng lấy từ trong tay áo ra một miếng cá khô.
Mùi cá thơm lừng. Cà Rốt lập tức quay phắt 180 độ, chạy thẳng đến, dụi đầu vào chân Ngũ di nương.
Oanh Oanh sững sờ.
“Thấy chưa, Đại thiếu gia?” Ngũ di nương đắc thắng.
Từ Lễ Khanh gật đầu: “Đã rõ. Ngũ di nương, mang mèo của ngươi đi đi.”
Hắn quay lưng bước đi, không thèm nhìn Oanh Oanh một lần nữa. Nàng đứng đó, chết lặng. Hắn đã thấy, hắn biết tỏng ả ta gian lận, nhưng hắn đã mặc kệ. Hắn không hề có ý định bảo vệ nàng.
Oanh Oanh vừa quay về viện, còn chưa kịp hiểu nỗi thất vọng tột cùng, thì Phúc Tài đã xuất hiện.
“Bát di nương.” Hắn đưa cho nàng một chén thuốc đen ngòm, “Đại thiếu gia dặn, ngài uống cái này.”
“Đây là gì?”
“Thuốc tránh thai.” Phúc Tài trả lời không cảm xúc. “Thiếu gia nói, ngài là nữ nhân của lão gia. Tuyệt đối không thể để lại mầm mống bẩn thỉu của người khác trong bụng.”
Oanh Oanh cảm thấy như bị một gáo nước đá dội thẳng vào mặt. Mầm mống bẩn thỉu? Hắn chiếm đoạt nàng, giờ lại sỉ nhục nàng như vậy!
Nàng run rẩy bưng chén thuốc, uống cạn một hơi. Vị đắng chát xộc lên tận óc.
Đêm đó, hắn lại đến. Như một bóng ma, hắn lẻn vào phòng khi nàng đã ngủ. Hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng lột trần nàng ra. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt. Hắn lại cắn mút ngực nàng, ngón tay thô bạo khuấy đảo bên dưới.
Nhưng lần này, Oanh Oanh không phản ứng.
Nàng cứ nằm đó, mở to mắt, nhìn trừng trừng lên xà nhà. Hắn muốn làm gì thì làm. Hắn muốn cắn, muốn mút, muốn đâm vào, mặc kệ hắn. Nàng đã chết rồi. Trái tim nàng đã bị hắn giết chết cùng với con mèo và chén thuốc kia.
Từ Lễ Khanh thúc hông, cự vật của hắn đã sưng lên, nhưng hoa huyệt của nàng lại khô khốc, không một chút cảm xúc. Hắn đẩy vào, cảm giác như đâm vào một miếng thịt chết.
Sự thờ ơ của nàng làm hắn điên tiết. Hắn muốn nàng khóc lóc, nàng van xin, nàng rên rỉ, chứ không phải cái bộ dạng như một con cá chết này!
“Chết tiệt!” Hắn gầm lên, nhưng nàng vẫn không nhúc nhích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận