Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu cửu biệt thắng tân hôn này hoàn toàn đúng, nụ hôn vội vàng gấp gáp của Tống Thành Dương khác hoàn toàn với sự dịu dàng kiềm chế mọi khi, đôi môi của Yến Tuyền bị hắn mút đến nỗi tê dại, đầu lưỡi cũng đã bị mút đến đau. Nhưng hắn vẫn chưa muốn buông ra, bàn tay to đặt lên bộ ngực tròn trịa của nàng, cách một lớp xiêm y hắn vội vàng xoa bóp, lực tay hắn rất mạnh, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy hắn thô bạo đến vậy, dường như chỉ hận không thể khảm nàng vào cốt tuỷ của hắn.
“Biểu ca, nhẹ tay thôi…” Lo lắng Hoa Dung sẽ nghe thấy, Yến Tuyền nhỏ giọng rên rỉ, hơi thở hổn hển giống như một con mèo con đang kêu meo meo, nàng lại không hề biết giọng nói như vậy sẽ càng khiến Tống Thành Dương hăng hái hơn, ngón tay vân vê núm vú lúc kéo lúc búng nhẹ, trêu đùa khiến Yến Tuyền mềm oặt ra như nước sông mùa xuân, bên trên nước bọt không kìm được chảy ra từ khoé miệng, bên dưới dâm thuỷ cũng không kiềm chế được chảy xuống dọc theo kẽ mông. Dịch nhầy chảy ra như một sợi chỉ bạc làm ướt quần lót, trên giường cũng thấm ra một vệt nước.
Dâm thuỷ với mùi hương trên chăn hoà làm một rồi lại bị hơi ấm trên cơ thể hai người kích thích, trên màn giường tràn ngập mùi hương dâm mĩ này.
Xiêm y bị kéo ra, bộ ngực tròn trịa lộ ra khỏi yếm, trên đó đã có đầy vết đỏ, những vết đỏ ấy tương phản rõ rệt với làn da trắng nõn bên cạnh, vết hằn màu đỏ hình ngón tay khiến bộ ngực to tròn vốn đã quyến rũ nay lại trông có vẻ dâm đãng hơn. Yết hầu Tống Thành Dương khẽ nhúc nhích, hắn há miệng cắn mút một bên nhũ hoa, phủ lên trên đôi gò bồng to tròn quyến rũ lẳng lơ kia một lớp nước óng ánh phóng đãng, thêm hai dấu răng khiến người ta suy nghĩ viển vông.
“Ưm ~” Âm điệu trong tiếng rên rỉ của Yến Tuyền thay đổi, dần dần trở nên mất khống chế, nàng rất sợ Hoa Dung sẽ vào đây, nhưng lại không nỡ đẩy Tống Thành Dương ra, nàng vô thức ưỡn người lên, muốn đẩy bộ ngực đang run rẩy vào miệng hắn, cho hắn mút và liếm láp thoả thích.
“Biểu ca… Biểu ca…” Yến Tuyền nhẹ nhàng rên rỉ, không biết là nàng đang bảo hắn làm gì hay chỉ đang liên tục gọi hắn.
“Ta đây.” Tống Thành Dương trả lời, lại hôn nàng lần nữa, sau đó đưa tay cởi quần lót của nàng, sờ lên tiểu huyệt đã hé mở, vừa vuốt ve cửa động ẩm ướt nóng bỏng, vừa cởi quần mình ra, rồi hung hăng đút côn thịt vừa thô vừa dài của mình vào.
“A… Sâu quá… Biểu ca…” Yến Tuyền không ngờ hắn lại đột ngột tiến vào mạnh như vậy, hoa huyệt bị căng ra một cách bất ngờ, dù bên trong đã ướt đẫm nhưng nàng vẫn cảm thấy nuốt không trôi, căng đến nỗi tiểu huyệt vừa đau vừa căng lại còn ngứa ngứa, nàng chảy nước mắt. Nhưng Tống Thành Dương vẫn thấy chưa đủ, hắn lại thúc vào thêm chút nữa, nhét hết toàn bộ cây hàng kia vào trong, khiến hoa huyệt nho nhỏ kia căng ra thành hình dạng của hắn thì hắn mới thấy hài lòng.
“Ta không muốn phải xa muội nữa.” Tống Thành Dương cắn vành tai nàng nói giống như muốn chứng minh nỗi nhớ của bản thân, vật to lớn chôn sâu trong cơ thể nàng thúc vào vừa sâu vừa nặng nề, mỗi một lần va chạm đều đâm vào nơi sâu nhất trong hoa tâm của nàng.
Yến Tuyền không chịu nổi sức lực như này của hắn, tiểu huyệt vô thức co thắt, muốn vật to lớn đang hăng hái tiến tới của hắn ra ngoài, lại không biết vách thịt mềm mịn kia càng quấn chặt lấy côn thịt của hắn lại càng khiến hắn mất khống chế hơn, hắn khuấy đảo trong cơ thể nàng như thể đang phát điên, hận không thể làm nàng đến chết.
“Ha a… A…” Bị hắn ra vào kịch liệt như vậy, Yến Tuyền không kiềm chế được tiếng rên rỉ trong miệng mình, tiếng động lọt ra ngoài qua khe hở màn giường, lọt vào tai Hoa Dung đang ở gian ngoài.
“Tiểu thư, người sao thế?” Giọng nói của Hoa Dung đột nhiên vang lên khiến tiếng rên rỉ trong miệng Yến Tuyền bỗng im bặt, động tác của Tống Thành Dương cũng dừng lại.
“Không sao đâu, vừa nãy ta mơ thấy ác mộng, mơ thấy ta lại quay trở lại Quỷ giới thôi.” Yến Tuyền vừa bịa một lời nói dối vừa nhanh tay giấu Tống Thành Dương vào trong chăn, may mà vì trời lạnh nên đã đổi sang chăn giày, hơn nữa nàng lại sợ lạnh nên chăn sẽ dày hơn bình thường nhiều, giấu Tống Thành Dương vào trong chăn, nàng ở bên ngoài chặn Hoa Dung, có lẽ màn giường tối tăm có thể lừa được bà ấy.
Yến Tuyền luống cuống tay chân, Tống Thành Dương lại chẳng sợ gì hết: “Bị phát hiện cũng không sao hết…”
Tống Thành Dương còn chưa nói hết câu đã bị Yến Tuyền véo cho một phát, bây giờ mà bị phát hiện thì chính là bắt gian trên giường đấy!
Yến Tuyền nhất quyết muốn giấu hắn đi, Tống Thành Dương không làm được gì nên đành phải phối hợp với nàng, nhét xiêm y và giày xuống dưới gầm giường.
So với trốn trong chăn thì leo lên nóc nhà vẫn là ổn nhất, nhưng Tống Thành Dương không muốn rút côn thịt ra khỏi hoa huyệt nóng hầm hập của nàng, cho nên hắn vẫn trốn trong chăn theo cách của nàng. Nhưng khác với những gì Yến Tuyền nghĩ, Tống Thành Dương lựa chọn kéo cả hai vào góc trong cùng trong giường, hai người nằm nghiêng, hắn ngủ bên trong, Yến Tuyền ngủ bên ngoài, cơ thể hắn áp sát vào lưng Yến Tuyền, hai người đắp chung chăn, trong màn lại tối tăm, người khác nhìn vào sẽ nghĩ chỉ có một mình Yến Tuyền.
Tư thế này khiến côn thịt cắm vào sâu hơn, Yến Tuyền bị căng đến khó chịu, muốn hắn rút ra một chút, nhưng nàng còn chưa kịp nói thì Hoa Dung ở gian ngoài đã đi vào trong, nàng đành phải nhanh chóng ngậm miệng,
Hoa Dung dần đến gần, Yến Tuyền cũng chẳng dám thở mạnh lấy một tiếng, trên khuôn mặt không giấu được sự hoảng sợ, dẫu vậy Tống Thành Dương đang trốn trong chăn vẫn không chịu yên phận, đôi tay nắm lấy bộ ngực của nàng không chịu bỏ, ngón tay liên tục khảy vuốt ve núm vú mềm mại nhô lên của nàng.
May mà Hoa Dung chỉ nghĩ nàng mơ thấy ác mộng cho nên mới hoảng sợ đến vậy, bà ấy không nghi ngờ gì nhiều mà đưa tay ra xoa trán nàng: “Tiểu thư mơ thấy gì thế? Nhìn người sợ hãi quá.”
Yến Tuyền căng thẳng nuốt nước miếng, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Ta lại mơ thấy mười tám tầng địa ngục ở Quỷ giới, núi đao biển lửa chảo dầu kia nhìn đáng sợ lắm.”
Yến Tuyền vừa nói dối, cơ thể vừa khẽ run rẩy, nàng vừa thấy sợ vừa thấy sướng, trong kiểu kích thích như này cơ thể nàng lại càng nhạy cảm hơn, khoái cảm và sự mệt mỏi cũng tích tụ cực nhanh, nó từ từ tụ lại tại nơi hai người giao nhau, dâm thuỷ đang liên tục chảy ra ngoài.
Hoa Dung còn tưởng nàng đang sợ, nhưng lại đâu có ngờ, cô nương ngoan ngoãn được bà ấy chăm nom từ nhỏ đến lớn trước mặt, lúc này đang giấu một nam nhân trần như nhộng trong chăn của mình, côn thịt thô to của nam nhân còn đang cắm sâu trong cơ thể nàng, phần thân dưới chậm rãi di chuyển, nhẹ nhàng đưa đẩy bên trong tiểu huyệt ẩm ướt chặt chẽ của nàng khiến nàng khẽ run rẩy, dâm thuỷ chảy ra ồ ạt.
“Tất cả đã qua rồi, tiểu thư đừng sợ, người yên tâm ngủ đi.”
“Ừ, ngươi cũng mau đi ngủ đi.”
Hoa Dung trả lời rồi rời đi, bà ấy không hề biết trong khoảnh khắc bà ấy xoay người, Tống Thành Dương đang rúc trong chăn ló đầu ra, đôi tay nắm lấy vòng eo của Yến Tuyền nâng nàng lên.
Tống Thành Dương cố ý giữ một khoảng cách nhất định, để tránh va chạm vào mông nàng sẽ phát ra tiếng vang bạch bạch, không đút hết toàn bộ côn thịt vào trong, nhưng hắn có đủ vốn liếng, dù có làm như thế thì vẫn có thể chạm đến hoa tâm của Yến Tuyền, từng chút từng chút một chạm đến nơi khiến nàng sung sướng. Yến Tuyền đáng thương, phải cắn môi, chịu đựng khoái cảm ngập trời đang ập đến, kìm nén tiếng rên rỉ đã đến bên miệng, không dám phát ra bất cứ tiếng động nào. Chỉ có cái chăn đang bị Yến Tuyền nắm chặt mới biết được lúc này nàng đang sung sướng đến mức nào, sung sướng như sắp chết đến nơi.
Cao trào ập đến, Yến Tuyền chỉ cảm thấy trước mắt như tối sầm, vậy mà nàng lại ngất xỉu, đến khi nàng tỉnh dậy đã là ngày thứ hai, xiêm y trên người đã thay thành bộ khác, chăn trên giường cũng đã đổi, nàng không biết Tống Thanh Dương làm như thế nào, nhưng chăn và xiêm y nàng mặc mỗi ngày đều phải qua tay Hoa Dung, tự dưng đổi cái khác chắc chắn sẽ khiến Hoa Dung nghi ngờ.
Yến Tuyền không biết nên giải thích tất mọi chuyện với Hoa Dung như nào, trong lúc nàng suy nghĩ, Hoa Dung đi vào, Yến Tuyền thấy hơi hoảng loạn, nhưng Hoa Dung lại không hề thấy ngạc nhiên chút nào, vẫn hầu hạ nàng dậy như mọi khi.
“Ngươi biết rồi à?” Yến Tuyền hỏi.
“Vâng, đêm qua Quốc công gia đã nói với nô tỳ, tiểu thư với Quốc công gia hữu tình nhân chung thành quyến chúc*, nô tỳ cũng thấy mừng thay. Nô tỳ sẽ không báo với Thái phu nhân đâu.”
*Những người yêu nhau cuối cùng cũng sẽ về với nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận