Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Yên Tâm
Bùi Triệt nhướng mày, liếc mắt nhìn cô: “Sao em không kêu tìm anh cả giúp em giải quyết?”
Kiều Sở Sở cười hì hì: “Bởi vì em biết anh hai có cách, nhất định anh hai làm được!”
Cô bám lấy cánh tay anh ấy: “Xin anh đó, mua giúp em đi được không, ở trong trường em mọi người đều nhìn em chằm chằm, bọn họ chê cười sau lưng em, nói cho dù em là cô tám nhưng cũng không mua được cái túi xách kia.”
Bùi Triệt nhướng mày: “Thế nên em vì hư vinh nên mới mua cái túi xách kia sao?”
Kiều Sở Sở hào phóng thừa nhận: “Đúng! Là em hư vinh đó, nếu anh mua cho em cái túi xách kia, em cũng không dám tưởng tượng em sẽ vui mừng bao nhiêu!”
Vì vậy sau một ngày, cô nhìn thấy trên bàn trà đặt một cái hộp đựng túi xách phiên bản giới hạn.
Bùi Triệt ngồi trên sofa nhìn cô cười.
Cô giống như ấm nước sôi lên, yêu thích không buông tay mà cầm túi xách: “Á! Anh vậy mà thật sự lấy được cái túi xách này cho em!”
Giọng điệu Bùi Triệt lạnh nhạt: “Hôm qua anh nghe em nói xong đã đi nghe ngóng, bỏ năm triệu lấy tới tay, sáng hôm nay kêu người đưa từ nước ngoài tới, đồ đã đặt trong phòng em, em thích đưa ai thì đưa.”
Kiều Sở Sở được yêu thương mà lo sợ, ôm túi xách trong ngực: “Anh hai!”
Cô vô cùng muốn khóc: “Anh tốt với em quá!”
Bùi Triệt nhướng mày cười cười: “Vậy em không bày tỏ một chút sao?”
Cô nhảy tới bên cạnh Bùi Triệt hôn má anh ấy một cái, lại ôm chặt lấy anh ấy: “Cảm ơn anh hai!”
Bùi Triệt sững sờ, sờ má một cái, dở khóc dở cười ôm cô: “Vui như vậy à?”
“Ừm!” Cô ngồi bên cạnh anh ấy: “Bình thường mấy chị em kia của em đều không thích em, luôn muốn so tới so lui với em, bởi vì cái túi xách này mà quái gở với em mấy ngày. Em muốn cho bọn họ biết, Kiều Sở Sở em có thể lấy được!”
Nhưng cô cũng có chút chột dạ; “Anh, em hư vinh như vậy không tốt đúng không?”
Vẻ mặt Bùi Triệt lạnh nhạt: “Ham hư vinh là chuyện rất bình thường, chỉ cần không phạm pháp, anh đều thỏa mãn em.”
Cô chu môi: “Vậy nếu không thỏa mãn được thì sao?”
Bùi Triệt cười khẽ: “Không thỏa mãn được là do anh vô dụng, không phải chuyện của em.”
Trái tim cô cũng tan chảy, ôm anh ấy làm nũng: “Vậy lát nữa em sẽ đăng lên vòng bạn bè bày tỏ em có anh hai tốt nhất thế giới!”
Khóe miệng Bùi Triệt cong lên, rất hào hứng hỏi: “Là tất cả mọi người đều có thể thấy được sao? Không phải là chặn không cho mấy người anh trai kia của em thấy đó chứ?”
Cô nhíu mày: “Đương nhiên là tất cả mọi người có thể thấy được rồi! Hai chúng ta còn phải chụp chung một bức ảnh!”
Bùi Triệt hài lòng nhếch miệng: “Vậy là được rồi, dù sao trên phương diện tặng đồ cho em này, anh hai của em cũng có lòng hư vinh.”
Cô cười, ôm vai anh ấy: “Được, em muốn khoe với tất cả mọi người trong vòng bạn bè của em! Khoe anh hai em tốt nhất!”
Kiều Sở Sở hoàn hồn, nhìn Bùi Triệt ngồi trước mặt cô, mặt mày không thay đổi nhưng có chút xa cách, buồn bã gục đầu xuống.
[Em làm nhiều chuyện quá đáng như vậy, làm sao có thể bắt anh đáp ứng mọi yêu cầu của em được nữa?]
[Bây giờ em chỉ mong em có thể bình an sống tới kết cục cuối cùng, các anh cũng có thể bình an tránh khỏi kết cục tử vong. Như vậy em sẽ có thể yên tâm ra nước ngoài, rời khỏi nơi này, không bao giờ trở về nữa, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với các anh.]
Bùi Triệt: “?”
Kiều Sở Sở cúi đầu nghịch tay, hoàn toàn không chú y tới ánh mắt sắc bén của Bùi Triệt nhìn qua.
Bùi Triệt nguy hiểm mà híp mắt: “Kiều Sở Sở, em có từng cân nhắc ra nước ngoài ở không? Có từng nghĩ đổi hoàn cảnh sống khác không?”
Kiều Sở Sở giật mình một cái: “Hả? Không có mà.”
[Sao anh ấy biết mình có cân nhắc ra nước ngoài?]
[Quả nhiên từ nhỏ đến lớn tâm nhãn của Bùi Triệt đều rất nhiều, ánh mắt còn sắc bén hơn, mình có ý đồ gì cũng không thoát khỏi ánh mắt của anh ấy.]
Bùi Triệt lạnh lùng rời mắt, liếm vết máu trên khóe miệng: “Không có là tốt rồi, anh khuyên em đừng có ý nghĩ đó, đừng ép anh đến lúc đó nhốt em lại.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác: “Hả?”
Bùi Triệt bình tĩnh mà xoay cổ tay, khí tràng giống như mây đen trước khi mưa bão, từ đỉnh đầu cô đè xuống: “Cho dù em ra nước ngoài thành công, anh cũng sẽ kéo em trở lại, nhốt em trong nhà không cho em ra ngoài. Nếu em không muốn bị hạn chế tự do thì ngoan ngoãn một chút cho anh. Thật sự muốn ra nước ngoài chơi thì nói với bọn anh, dù sao bảy anh em bọn anh kiểu gì cũng có thể rút ra một người đi theo em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận