Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu không thấy người thì nhanh đi tìm đi Giờ mà vẫn còn ngồi ở đây à Mấy năm qua, rốt cuộc nhà họ Liễu mấy người đã làm bao nhiêu chuyện tốt sau lưng tôi, bây giờ tôi sẽ tính rõ ràng từng cái một với mấy người.” Lý Vạn Hướng chỉ vào Lý phu nhân mà quát.
Lý phu nhân trợn mắt, nhất thời sửng sốt đến quên cả khóc, đôi tay đang cầm khăn giấy run lên, bà ta khóc lóc với Lý Vạn Hướng bằng giọng run rẩy “Chồng ơi, anh hiểu rõ em mà, từ trước tới nay em chưa từng hỏi đến chuyện của công ty.”
Lý Vạn Hướng giơ tay ngăn lại lời biện bạch của bà ta, ông ta xoa trán, ấn vào huyệt thái dương. Tin tức công ty thắng thầu một dự án mới vừa được đề cập trên chươռg trình nghị sự, đúng lúc cần vốn và danh tiếng, chính ông ta cũng đang bận rộn tới tối tăm mặt mày với dự án này.
Nếu Liễu Thành bỏ chạy vào thời điểm này thì ¢hắc chắn còn có chuyện khác xảy ra.
Ánh mắt Lý Vạn Hướng càng ngày càng u ám, ông ta lấy đïện thoại di động ra, bước đến ngoài cửa để gọi đïện “Alo, Du Trật à…”
Từ Thị.
“Được, có kết quả tôi sẽ thông báo cho ông ngay.” Từ Du Trật cúp đïện thoại của Lý Vạn Hướng, ném đïện thoại lên bàn rồi quay lại bên cạnh Từ Hành Anh.
“Chú nhỏ, tổng giám đốc Hương Cống bỏ trốn rồi ư?” Từ Hành Anh nghe bọn họ nói chuyện cũng nắm được kha khá. Cô nghĩ thầm, nếu hắn bỏ chạy vào lúc này, chẳng lẽ đồ ăn do Hương Cống sản xuấtthực sự có vấn đề sao?
Cô cứ nhìn chằm chằm vào đïện thoại di động trên bàn, mà chẳng nhận ra rằng hai chiếc cúc áo sơ mi của mình đã bị Từ Du Trật cởi ra.
Từ Du Trật tựa đầu vào ngực Từ Hành Anh rồi hít một hơi, sau đó anh cởi sach những chiếc cúc còn lại, nửa bộ ngực của cô lộ ra ngoài. Từ Du Trật cúi đầu hôn lên bầu vú trắng nõn mềm mại, lại thở ra một hơi đầy nóng bỏng.
Quả thực tâm trạng đã tốt hơn rấtnhiềụ
“Ưm… chú nhỏ… đừng cắn.” Bị hàm răng mang the0 hơi thở nóng rẫy của anh cắn một cái, Từ Hành Anh liền bừng tỉnh.
Cô chủ động cởi sach đồ lót, áp hai núm vú đang cứng lên của mình vào mặt Từ Du Trật, sự kích thích lập tức khiến e0 và ͼhân cô mềm nhũn.
Cũng không biết hai núm vú sao lại thế này, mỗi khi chúng chạm vào mặt và miệng của chú nhỏ thì ngay lập tức ngứa ngáy.
“Chú nhỏ, chú có biết hắn chạy đi đâu không?” Từ Hành Anh quỳ trên ghế sô pha, nâng ngực cho anh bú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận