Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng sau khi nhìn thấy không phải là mẹ của mình, cậu bé lập tức mở miệng khóc lớn.
Lâm Thi Vũ vội vàng ôm lấy cậu bé dỗ dành, ăn không nói có giới thiệu.
“Trận đấu vẫn chưa kết thúc, nó vẫn đang diễn ra. Theo luật của trò chơi, Mộc Trạch Tê có thể sử dụng “một lần thế thân” lên bất kỳ ai. Tôi là người thay thế.”.
Nghiêm Kỷ đột nhiên cảm thấy tiêu rồi! Bọn họ đã thông đồng với nhau từ khi nào!
Ngay trước thời điểm này, Nghiêm Kỷ nhận được một tin nhắn điện thoại di động, tin nhắn được gửi đến điện thoại di động của Mộc Trạch Tê, được đồng bộ hóa với Nghiêm Kỷ.
Đây là cố ý để cho Nghiêm Kỷ nhìn thấy.
[Nam Nam: Mộc Trạch Tê sử dụng che giấu để tránh sát thương một lần. Chức năng hệ thống của La Nam Nam được tăng lên đến mức tối đa, có thể khiến tất cả các nhân vật đều quên sạch. Xin vui lòng chơi đúng luật, tạm biệt, đàn ông chết tiệt!]
Nghiêm Kỷ lập tức gọi điện và báo biển số xe để cho người chặn lại. Anh đang rất vội, giọng nói của anh lớn.
Bé Nghiêm Hạp không có mẹ bên cạnh, lại là lần đầu tiên cậu bé thấy bố mình như thế này, liền túm lấy chiếc khăn sữa mà mẹ mình thêu, vô cùng sợ hãi mà lớn tiếng khóc lên.
Bé Nghiêm Hạp không ngừng khóc đến mức khuôn mặt cũng đỏ bừng, Lâm Thi Vũ cũng không thể dỗ được cậu bé.
Nghiêm Kỷ đã gọi điện thoại và nhờ mọi người bố trí điểm chặn ở sân bay. Tuy nhiên, không thể phát hiện và tìm thấy chiếc xe mang biển số mà Nghiêm Kỷ báo.
Nghiêm Kỷ nghĩ đến nơi mà La Nam Nam đã rời đi, cho dù là cô ấy hay là ảnh hưởng những người xung quanh cô ấy đều dần quên đi bọn họ.
Đầu óc của Nghiêm Kỷ ong ong, gần như choáng váng.
La Nam Nam muốn hoàn toàn loại bỏ Mộc Trạch Tê khỏi bên mình, Mộc Trạch Tê thật sự bỏ rơi chính mình và con trai của mình và biến mất hoàn toàn sao?
Nghiêm Kỷ lập tức mất hết tinh thần, ôm lấy và vỗ về cậu con trai đang khóc đến thở hổn hển, hai bố con dựa sát vào nhau. Cô căm thù anh, không muốn anh… cũng không muốn con trai nữa sao…

Hai người đứng trước máy bay tư nhân, gió đêm hiu hiu thổi tới.
Mộc Trạch Tê nhìn tin nhắn La Nam Nam gửi tới, kinh ngạc hỏi: “Nam Nam, kỹ năng hệ thống của cậu thật sự có thể làm đến mức này sao?”
Gió lớn khiến giọng nói của hai người như bị thổi bay đi. Bọn họ lớn tiếng nói.
“Tất nhiên không thể, tớ đưa cậu đi trốn, nhưng không phải cuộc chạy trốn lâu dài. Cậu có quá nhiều ràng buộc với Nghiêm Kỷ, còn có con nữa, không thể hoàn toàn cắt đứt được. Nhưng có thể khiến anh ta lo lắng và nổi điên.”
Mộc Trạch Tê lập tức hiểu ý của La Nam Nam liền lớn tiếng cười lên.
Lúc này, Trần Triết cũng thoát khỏi sự theo dõi của nhà họ Nghiêm, lái xe đến đây.
Lúc La Nam Nam đến đấy đã sắp xếp tất cả rồi, cô ấy có chuyến “du lịch” hăng hái quên mình với Mộc Trạch Tê.
Từ sự phối hợp của Lâm Thi Vũ đến dời sự chú ý của Trần Triết, sau đó La Nam Nam lái chiếc xe Nghiêm Kỷ không nhìn thấy, đưa Mộc Trạch Tê đến thẳng sân bay.
La Nam Nam nói với Mộc Trạch Tê, lúc cô ấy đi thuyết phục Lâm Thi Vũ phối hợp với bọn họ, chưa kịp nói gì thì Lâm Thi Vũ đã đồng ý rồi, khiến kế hoạch La Nam Nam nghĩ ra không có “đất dụng võ”.
Cô ấy rất cẩn thận, còn lấy dạ tiểu nhân đo lòng nữ chính.
Cô ấy muốn bắt cóc Mộc Trạch Tê, nhưng sau khi Mộc Trạch Tê đi, không thể để người khác thừa cơ chiếm mất vị trí.
Đến lúc đó chẳng phải nữ phụ tội nghiệp của chúng ta sẽ không còn gì nữa sao?
Mộc Trạch Tê nghe thấy liền cảm thấy ấm áp, lại dở khóc dở cười nói: “Nam Nam đúng là để lại cho tớ đường lui hết rồi. Nhưng mà Lâm Thi Vũ không phải người như vậy.”
“Tớ biết, nhưng nghi ngờ một chút thì có sao, dù sao trong nguyên tác hai người cũng cạnh tranh rất quyết liệt. Không vì thằng đàn ông tồi cũng vì tức giận. Lúc đó tớ thật sự rất khó chịu với Mộc Trạch Tê kia, bây giờ nghĩ lại, hai người cũng rất đáng yêu mà.”
Mộc Trạch Tê vô cùng bất lực, cảm thấy kính lọc giúp người thân không giúp lý lẽ của La Nam Nam rất dày, lúc trước cô đối xử với Lâm Thi Vũ như vậy quả thật khiến người ta chán ghét.
Vậy mà bây giờ cũng có người nói cô đáng yêu.
Quả nhiên người có thể chống lại hào quang của nam chính chỉ có thể là nữ chính.
La Nam Nam khoác lấy vai Mộc Trạch Tê, bày ra “dáng vẻ trước mắt đều là giang sơn trẫm giành được” mà chỉ vào chiếc máy bay tư nhân trước mặt hai người.
“Chúng ta ngồi máy bay tư nhân đấy, quyền thế nhà họ Nghiêm có mạnh đến mức nào cũng không thể chặn được sảnh sân bay đâu.”
Mộc Trạch Tê vui vẻ nhảy cẫng lên: “Nam Nam, thành tựu sự nghiệp của cậu đã đạt đến mức sở hữu máy bay tư nhân rồi sao? Giỏi quá đi!”
La Nam Nam xua tay: “Tớ không có, nhưng Thư Mễ có, một người cực kỳ giàu có. Anh ta đúng lúc muốn đi đến nước nào đó nên đưa chúng ta theo.”
“Thế nào? Nghiêm Hạp đáng yêu như vậy, lại còn nhỏ, nỡ rời đi sao?”
Hàng mi dài của Mộc Trạch Tê run lên, cô cúi đầu: “Không nỡ nhưng cũng nỡ. Ông bà và cả nhà đều quan tâm đến thằng bé, không sợ không có người chăm sóc.”
La Nam Nam nhìn biểu cảm của cô, nở nụ cười sâu xa, chế nhạo cô: “Không nỡ rời xa Nghiêm Kỷ sao? Đau lòng cho chồng rồi à? Cậu là người dễ mềm lòng, Nghiêm Kỷ vừa dỗ dành cậu một cái là cậu liền tha thứ cho mọi hành động của anh ta rồi.”
Mộc Trạch Tê xấu hổ gật đầu, đúng là cô không nỡ rời xa Nghiêm Kỷ. Cô biết tại sao gần đây Nghiêm Kỷ luôn cảm thấy bất an, chắc hẳn là sợ kết cục giữa hai người.
Nhưng La Nam Nam và Nghiêm Kỷ nói rất giống nhau, có quá nhiều manh mối, tất cả đều là sự dây dưa giữa cô và Nghiêm Kỷ, bảo đảm tác giả không muốn ra tập tiếp theo. Vì vậy, câu chuyện giữa cô và Nghiêm Kỷ vẫn có thể viết tiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận