Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bàng tiên sinh, anh chưa ăn no sao?”

Điền Yên đỡ bắp đùi anh đứng lên, Bàng Kinh Phú buông tóc cô ra, nhìn xem cô còn giở trò gì nữa.

Chỉ thấy cô dạng chân ra, bước lên đùi anh, nhưng cũng không ngồi xuống. Cô chủ động vén vạt áo sơ mi ra cho anh xem, đưa tay phải vào tiểu huyệt mềm mại, chụm hai ngón tay vào nhau chọc vào môi âm hộ đầy đặn, rồi kéo ra ngoài.

Đầu ngón tay dính chất nhầy, rút ra từ bên trong, sợi chỉ bạc bị đứt giữa không trung. Cô vươn ngón tay ra cho anh xem, cắn môi dưới nũng nịu nói.

“Ướt rồi.”

Đột nhiên Bàng Kinh Phú cười lạnh một tiếng.

Anh véo vào cặp đùi mịn màng của cô, dùng lòng bàn tay vuốt ve hướng lên trên, vẻ mặt bình tĩnh cho thấy anh tự tin khống chế cục diện này, giống như một con rắn độc rình mò con mồi, một hớp là có thể nuốt chửng cô ngay cả mảnh vụn đều không còn dư lại.

“Muốn cái gì?”

“Muốn côn thịt to của anh.” Điền Yên giả vờ thở hổn hển, như thể không thể nhịn được.

“Em chỉ có một cơ hội.” Bàng Kinh Phú dùng sức nhéo thật mạnh lên phần thịt phì nhiêu ở dưới đùi cô, tạo thành một vết đỏ rồi đột nhiên buông ra, phần thịt mềm mại bật ra lộ ra vết ngón tay của anh.

Điền Yên ngồi trên đùi Bàng Kinh Phú, ma sát miệng huyệt ướt át lên vạt áo ngủ của anh, di chuyển cơ thể dựa sát vào anh.

Đồ vật trong quần người đàn ông còn chưa mềm xuống, thẳng tắp đè trước bụng cô, lớp vải mềm của áo sơ mi vạch ra hình dáng cứng rắn rõ ràng.

Điền Yên ôm cổ anh.

“Bàng tiên sinh, anh biết em muốn cái gì mà. Em cái gì cũng không gạt được anh, em chỉ muốn để cho anh thấy em tuyệt đối sẽ không rời khỏi anh, có thể thả bạn và người thân của em không.”

“Em thật sự không biết nên làm sao mới có thể khiến cho anh tin tưởng, em sẽ không rời khỏi anh.”

Điền Yên siết chặt cánh tay, mặt vùi vào cổ của anh, âm thanh nghẹn ngào, lộ ra sự yếu ớt vừa đúng lúc.

Bàn tay Bàng Kinh Phú xoa lên sống lưng cô, càng dùng sức ôm chặt cô vào ngực. Dù anh không muốn tin tưởng lời nói trong miệng Điền Yên, nhưng cơ thể lại phản ứng theo bản năng, muốn đánh bại lý trí của anh.

“Tôi chỉ hỏi em một chuyện.”

Điền Yên vùi trong ngực anh gật đầu.

“Em có nguyện ý sinh con cho tôi không?”

Cô sửng sốt một chút.

Nhưng lại rất nhanh gật đầu.

“Nguyện ý.”

“Vậy bắt đầu từ bây giờ, em sinh một đứa, tôi thả một người.”

Điền Yên tự hỏi bản thân, cô yêu Bàng Kinh Phú sao?

Câu trả lời là phủ định.

Từ lúc cô tiếp cận anh như một mục tiêu nhiệm vụ thì đã được định sẵn là không có tình yêu, cô làm tất cả chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Làm mật thám năm năm, nếu như mỗi một mục tiêu cô đều nảy sinh tình cảm, vậy chứng tỏ cô không phù hợp với ngành nghề này. Không bằng đi biểu diễn ở hộp đêm, gặp người nào yêu người đó.

Với Bàng Kinh Phú, Điền Yên là một người người bạc tình bạc nghĩa, nhưng cô không thể đưa bạn mình vào chỗ chết.

Sinh con đối với Điền Yên mà nói là một chuyện không thể nào.

Cô tận mắt chứng kiến sự phản bội của bố cô và cuộc sống hỏng bét của mẹ. Hôn nhân đối với cô mà nói giống như nấm mồ, cô sẽ không kết hôn với Bàng Kinh Phú, dĩ nhiên cũng sẽ không kết hôn với bất kỳ người nào.

Trong đoạn thời gian mẹ cô rơi vào trầm cảm, Điền Yên từng vô cùng chán ghét bản thân tại sao lại được sinh ra trên thế giới này. Theo cô, việc mẹ cô tự thiêu chính là vì bản thân cô.

Có đoạn thời gian, Điền Yên đã từng tự trừng phạt mình, không ăn cơm, không ngủ, vọng tưởng để bản thân được giải thoát. Nhưng trước khi rời đi, cô muốn trả thù một số người, vì vậy khi có người ném ra cành ô liu, Điền Yên không chút do dự gia nhập đoàn đội, đi lên con đường nằm vùng này.

Sau khi chứng kiến những người nằm vùng liên tục chết, cô trở nên tiêu cực và lo âu, đối mặt với sinh mạng đáng quý, cô dần từ bỏ ý định trả thù của mình.

Sau đó là Đàm Tôn Tuần gia nhập, dắt cô đi trên con đường đúng đắn của cuộc sống, nhưng nguồn gốc cũng là vì gia đình, nên cô cực kỳ sợ hãi hôn nhân, chán ghét hôn nhân.

Trước đây Điền Yên từng nghĩ, nếu như sau này thật sự bất đắc dĩ đến mức phải kết hôn, cô sẽ đi chết ngay, thà chết, cũng tuyệt không đầu hàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận