Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu nói đầy thông cảm của Hoa Dung khiến Yến Tuyền được thở phào nhẹ nhõm: “Ta đã muốn nói với ngươi từ lâu rồi, nhưng ta lo sẽ khiến ngươi sợ.”
Hoa Dung đang dọn dẹp giường đệm, quay đầu lại nói: “Tiểu thư thường xuyên ra ngoài với Quốc công gia, nô tỳ đã đoán được sẽ xảy ra tình huống như này rồi, đặc biệt là khi có đôi lúc tiểu thư trở về nhưng lại không cho nô tỳ hầu hạ rửa mặt chải đầu nên nô tỳ lại càng nghi ngờ hơn.”
Hoá ra Hoa Dung đã phát hiện từ lâu rồi. Gương mặt Yến Tuyền hơi ửng đỏ, làm nàng tưởng nàng giấu kín kẽ lắm cơ.
“Người đừng trách nô tỳ lắm miệng, nếu tiểu thư đã quyết tâm muốn ở bên Quốc công gia thì tốt nhất nên nghĩ cách có con với Quốc công gia sớm đi thì hơn. Sớm ngày qua được cửa ải của Thái phu nhân, danh chính ngôn thuận ở bên Quốc công gia, sau này người cũng cố đừng dính dáng đến những chuyện nguy hiểm kia nữa, làm việc thiện tích đức không chỉ có mỗi chuyện giúp quỷ thôi đâu, mở thiện đường phát cơm cháo từ thiện cũng được mà.”
Khuôn mặt đang đỏ ửng của Yến Tuyền cũng dịu đi đôi chút, Tĩnh Quốc công phu nhân có thể không có tài, có thể không có nhan sắc, cũng có thể không quá xuất chúng, nhưng không thể lộ mặt trước mặt quá nhiều người, không thể quá phô trương, còn phải luôn tuân theo quy củ, phải hiền lương thục đức, vĩnh viễn chỉ có thể làm nữ nhân đứng sau lưng Tống Thanh Dương.
Bỗng trong một thoáng, Yến Tuyền không muốn ở bên Tống Thanh Dương.
“Ta thấy có thể mở một thiện đường đấy.” Yến Tuyền cố ý lảng tránh câu nói trước đấy của Hoa Dung: “Nhưng thiện đường này của ta không thể chỉ phát mỗi cơm cháo đơn giản được, ta muốn làm nhiều hơn nữa, ta cảm thấy có thể tham khảo cửa hàng của Đường Lê đôi chút đấy, đến kỹ viện tìm nữ công đi. Ta cũng muốn cải tạo lại khu ổ chuột, muốn cho tất cả bọn họ có thể tay làm hàm nhai, ta còn muốn mở học đường, mở y quán, có rất nhiều chuyện ta muốn làm.”
Hoa Dung thở dài: “Tuy tâm tư của tiểu thư tốt, nhưng muốn làm thì quá khó khăn, tiểu thư tự lo liệu cho cuộc đời người thôi đã khó lường rồi, cuộc đời của người khác tốt hay xấu không liên quan gì đến tiểu thư hết.”
Yến Tuyền yên lặng một lúc rồi nói: “Ta cũng không biết rốt cuộc bản thân có thể làm đến mức nào, tóm lại là cứ làm trước đi đã. Sắp sửa đến mùa đông rồi, ngươi đi tìm người đến sửa lại mấy căn nhà cũ ở khu ổ chuột giúp ta trước đi.”
Hoa Dung biết không thể khuyên được nàng nên lại thở dài thườn thượt.
Tiếng thở dài của Hoa Dung khiến trong lòng Yến Tuyền thấy hơi lo lắng, cứ nghĩ đến chuyện của Cảnh Vương là nàng lại cảm thấy đau đầu, phải làm thế nào để bắt ông ta về Quỷ giới đây?
Yến Tuyền còn chưa kịp nghĩ ra cách thì tin tức Cảnh Vương cải lão hoàn đồng đã truyền đi khắp Kinh thành, Cảnh Vương không có nói bản thân lấy được quả trường sinh ở Quỷ giới, ông ta bịa một lời nói dối khác, nói đêm qua ông ta nằm mơ thấy Phật Tổ, Phật Tổ nói ông ta là người từ bi, một lòng hướng thiện, cho nên đã ban cho ông ta mấy quả trường sinh có thể cải lão hoàn đồng, trường sinh bất tử.
Cảnh Vương một lòng hướng thiện đã hoàn toàn quên mất, bên trong Quỷ giới vẫn còn mười người đang chờ ông ta gửi áo cà sa vào trong.
“Meow ~” Một tiếng mèo kêu cắt ngang dòng suy nghi của Yến Tuyền, là Hoa Thái Tuế đến.
Hoa Thái Tuế đi vòng quanh Yến Tuyền nhìn một vòng, dường như đang xem xem liệu nàng có bị thương không, nhớ đến ngày nàng vào Quỷ giới, có lẽ nó cũng đã biết.
“Ta vẫn còn ổn lắm, ngươi cứ yên tâm đi.”
Yến Tuyền đang định bảo Hoa Dung vào trù phòng lấy một con cá đến đây, Hoa Thái Tuế lại quay đầu bỏ đi, không lâu sau nó dẫn một nữ quỷ đến.
Có thể là nàng hiểu nhầm, vừa nãy không phải Hoa Thái Tuế đang quan tâm nàng, mà là đang nói chuyện nữ quỷ với nàng à?
Được rồi, làm uổng công nàng cảm động một lúc.
Nữ quỷ còn chưa kịp nói gì, Hoa Thái Tuế đã kêu trước, hình như nó rất sốt ruột, đáng tiếc là dù nó có kêu meo meo như thế nào thì Yến Tuyền không hiểu được nó đang nói gì, nàng chỉ đành bảo nó im miệng rồi bảo nữ quỷ nói.
“Ta, ta tên là Ách Nhi… Ta, ta bị oan…”
Nữ quỷ bị tật ở miệng nên lúc nói chuyện bị nói lắp, hơn nữa nàng ấy còn hơi căng thẳng khi đối diện với Yến Tuyền, lúc nói chuyện cũng càng lắp bắp không rõ chữ hơn, bảo sao Hoa Thái Tuế lại kích động thế, có lẽ là nó muốn nói giúp nàng ấy.
“Ngươi đừng sốt ruột làm gì, cứ nói từ từ thôi.” Theo lý thuyết nói lắp là do cổ họng có vấn đề, nàng ấy là hồn phách rồi nên đáng nhẽ lúc nói chuyện sẽ không bị nói lắp nữa, có lẽ là do nàng ấy đã quen.
Phải mất một lúc, Yến Tuyền mới hiểu được nữ quỷ kia muốn nói gì với nàng.
Nữ quỷ tên là Ách Nhi, bởi vì lúc sinh ra hơi bị cà lăm nên bình thường nàng ấy đều cố gắng hạn chế nói chuyện hết mức có thể, lâu dần tất cả mọi người đặt cho nàng ấy biệt danh như vậy.
Nhà nàng ấy ở hẻm Liễu Tiền, nhà mẹ đẻ với phu gia đều ở trên con đường đấy. Nhà trượng phu đông người, không bao lâu sau khi hai người thành thân, công công bắt đầu tách nhà cho cả gia đình, phu thê bọn họ được chia cho một tiểu viện tử.
Bình thường trượng phu nàng ấy ra ngoài buôn bán nhỏ lẻ, một hai ngày không về nhà cũng là chuyện bình thường, trượng phu không yên tâm để nàng ấy ở nhà một mình, vì thế nên đã mua một con chó về để nó trông nhà.
Tối hôm Trung thu, tranh thủ ngày lễ hội, trượng phu làm một ít hoa đăng mang ra ngoài bán, còn nàng ấy thì ở nhà chăm con.
Buổi tối nàng ấy rửa bát xong, tiện thể dùng chỗ nước ấm còn dư lau người cho đứa con vừa mới sinh của nàng ấy.
Mới vừa lau người cho con xong thì tiếng cửa viện vang lên, là Túc lão hán sống ngay bên cạnh, ông ta nói mắt ông ta khó chịu, muốn mượn nàng ít sữa để rửa mắt.
Nàng ấy biết sửa có thể chữa bệnh mắt, trước đấy cũng từng có người hỏi xin nàng ấy nên nàng ấy không nghĩ gì nhiều, bảo ông ta đứng bên ngoài chờ một lúc, nàng ấy vào phòng lấy một cái cốc trúc nhỏ, đổ đầy một cốc sữa cho ông ta. Nhưng không biết vì sao lúc đưa cái cốc cho ông ta, tự nhiên tay ông ta lại run rẩy, không cẩn thận làm đổ hết sữa trong cốc trúc ra ngoài.
Túc lão hán vừa than tiếc vừa bước vừa cửa nhà nàng ấy, còn nói thêm: “Làm phiền nương tử lấy cho ta một cốc sữa khác”
Ách Nhi đồng ý, mời ông ta vào trong viện ngồi chờ một lúc, nàng ấy trở về phòng vắt sữa.
Bởi vì là hàng xóm sống cạnh nhau, bình thường cũng có qua lại nên chó trông nhà cũng không ngăn cản, nó chỉ nhìn ông ta rồi lại nằm sấp xuống đất ngủ tiếp.
Chờ Ách Nhi đi vào phòng, phát hiện ra ông ta cũng đi vào theo thì đã muộn, ông ta lôi ra một con dao găm trong ngực, đặt lên trên bộ ngực tròn vo của nàng ấy, ông ta nói: “Nếu ngươi dám kêu thì ta sẽ giết ngươi và con của ngươi! Con của ngươi còn nhỏ thế, cuộc đời của nó chỉ mới vừa bắt đầu, ngươi nhẫn tâm nhìn nó chết như vậy à?”
Không có một người mẹ nào có thể chịu được kiểu đe doạ như này, nàng ấy rất muốn kêu, chỉ cần nàng ấy kêu thì chó trông nhà sẽ ông vào cắn chân ông ta, không biết sao nàng ấy lại không kêu, nàng ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta dùng dao găm sắc bén cắt nát xiêm y, cắt rách yếm của nàng ấy, thả bộ ngực đang chứa đầy sữa ra.
Ông ta gặm cắn bộ ngực nàng ấy như thú hoang, mút sữa tươi màu trắng ngà, thô lỗ xoa mỗi chỗ trên cơ thể nàng ấy, nàng ấy vừa cảm thấy xấu hổ vừa sợ hãi, sợ đến nỗi run rẩy. Nhưng cơ thể lại phản bội ý chí, nó lại sinh ra phản ứng khi ông ta chạm vào, khi ông ta cắt rách quần của nàng ấy, đặt dao găm lạnh như băng lên hạ thể của nàng ấy, nàng ấy lên đỉnh, dâm thuỷ nhầy nhụa nhỏ lên trên dao găm, nhỏ xuống mặt đất như sợi chỉ bạc, muốn dâm đãng đến mức nào thì dâm đãng đến mức ấy, giống như đang lặng lẽ mời gọi côn thịt thô to của ông ta vào trong.
“Con mẹ nó dâm thật, bị chĩa dao vào người mà còn chảy nhiều nước thế.”
Câu nói sỉ nhục của Túc lão hán vang lên bên tai nàng ấy, nàng ấy không kìm được rơi nước mắt, nàng ấy không biết nên giải thích tại sao cơ thể lại phản bội, nàng ấy không phủ nhận được. Đêm hôm đó, nàng ấy nằm dưới thân Túc lão hán cảm nhận được khoái cảm trước đây chưa từng được cảm nhận với trượng phu.
Trước khi trượng phu trở về Túc lão hán rời đi, nàng ấy dọn dẹp sạch sẽ tất cả để không bị trượng phu phát hiện. Nàng ấy cứ nghĩ ác mộng đêm nay sẽ qua, nhưng không ngờ hôm sau lại rộ lên tin đồn liên quan đến chuyện giữa nàng ấy và Túc lão hán. Chẳng qua trong lời nói của bọn họ, nàng ấy là người đã quyến rũ Túc lão hán, thành thứ lẳng lơ lắc mông cầu xin được ân ái.
Chẳng mấy chốc, người nhà của trượng phu và người ở nương gia đều biết chuyện này, bọn họ cùng đến nhà nàng ấy, hỏi nàng ấy tin đồn có phải thật không?
Nàng ấy rất muốn giải thích, nhưng phản ứng của cơ thể đêm đó lại không cho phép nàng ấy trở thành một người bị hại hoàn chỉnh, nàng ấy chỉ có thể yên lặng, mà sự yên lặng này lại thành ngầm thừa nhận. Phụ thân tát nàng ấy một phát, rồi sau đấy trượng phu cũng biết, hắn ta không nói gì mà chỉ bảo nàng ấy mang tất cả đồ đạc về nhà mẹ đẻ.
Trong tiếng mắng mỏ của phụ thân, tiếng khóc của mẫu thân, nàng ấy ăn thuốc diệt chuột trong xó nhà.
“Ta… Oan…”
Ách Nhi trước mặt lại khiến Yến Tuyền nhớ đến Yên nương tử, những bất hạnh hai người gặp phải giống nhau đến lạ, đều là bị người ta hãm hại thành một dâm phụ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận