Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Quan Hệ Của Chúng Ta Thế Nào
Kiều Sở Sở: “Tại sao lại nói như vậy?”
Bùi Triệt rũ mắt nhìn cô.
Cô quy củ ngồi trên sofa, có chút không phục: “Anh nói như vậy khiến em có cảm giác rất khó chịu.”
[Quan hệ đã như vậy rồi còn không cho mình đi, cứ như mình không phải người mà là con chim bị nuôi vậy.]
Bùi Triệt nhướng mày, chống lên lưng ghế sofa, chậm rãi cúi người về phía cô.
Kiều Sở Sở bị ép sát từng bước, từ từ nhìn thẳng vào anh ấy.
Ánh mắt của Bùi Triệt không có một chút gợn sóng, không có một chút cảm xúc: “Sao? Anh nói vây đâm vào lòng tự trọng của em ư?”
Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của anh ấy không có một chút cảm xúc.
Như vực thẳm sâu dưới biển, cất giấu đáng sợ và u ám không xác định.
Kiều Sở Sở sợ hãi nắm chặt mép sofa: “Em cảm thấy, quan hệ hiện tại của chúng ta..”
“Quan hệ của chúng ta thế nào? “Mặt Bùi Triệt không biểu cảm.
Kiều Sở Sở cắn môi dưới, phía sau lưng đã dính hẳn lên sofa.
Bùi Triệt ghé sát cô, giọng điệu lạnh lẽo: “Đang hỏi em đó, quan hệ bây giờ của chúng ta thế nào?”
Cô cảm giác không thở nổi, yếu ớt nói: “Quan hệ anh, anh em…”
“Vậy em là do ai nuôi lớn?” Bùi Triệt tiếp tục hỏi.
Kiều Sở Sở mím môi: “Các anh.”
Bùi Triệt cười khinh: “Bọn anh là gì của em?”
Cô nắm lấy góc áo: “Anh trai.”
Bùi Triệt thỏa mãn, ánh mắt rơi vào đôi mắt ướt nhẹp của cô, giọng điệu mang theo xoa dịu: “Lần trước có phải anh trai đã nói với em, anh không thích em nói rời khỏi hay không? Ở trước mặt những anh trai khác em nói thế nào anh mặc kệ, nhưng ở trước mặt anh hai phải khống chế một chút.”
Kiều Sở Sở không còn sức sống gật gật đầu.
… Chờ đã, hình như mình cũng không nói mình muốn ra nước ngoài mà, anh ấy hỏi mình có ra nước ngoài hay không chỉ là đoán mà thôi.
[Sao anh ấy lại chắc chắn mình muốn ra nước ngoài chứ?]
Vẻ mặt Kiều Sở Sở ngơ ngác mà nhìn về phía Bùi Triệt.
Bùi Triệt cầm điện thoại lên: “Hôm nay em vất vả rồi, anh chuyển cho em một trăm nghìn, em đi mua đồ đi.”
Cô sững sờ, vứt nghi hoặc ra sau gáy: “Không cần đâu anh.”
Bỗng nhiên Bùi Triệt lạnh mặt: “Cầm lấy.”
Kiều Sở Sở: “…”
Được, cầm thì cầm.
Cô quy củ nhận chuyển khoản, đứng dậy: “Vậy em đi trước đây.”
Bùi Triệt níu cô lại: “Đợi đã.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc.
Bùi Triệt lấy một hộp trang sức từ trong túi ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hồng hình vuông tinh xảo.
Anh ấy đeo lên ngón giữa của cô, khóe miệng khẽ nhếch: “Quả nhiên anh không nhìn nhầm, đúng là rất thích hợp với em.”
Kiều Sở Sở được yêu thương mà lo sợ: “Đẹp quá, nhất định là rất đắt nhỉ?”
Vẻ mặt Bùi Triệt không thèm để ý: “Hơn một trăm triệu, lúc ra ngoài xã giao với bạn, phát hiện bạn gái của cậu ta rất thích cái này, anh cảm thấy rất thích hợp với em nên mua.”
Kiều Sở Sở: “Bạn gái người khác đã muốn rồi, kết quả anh mua?”
Bùi Triệt ngồi lại ghế làm việc: “Tên đó lại không định mua cho bạn gái của mình, cậu ta cảm thấy đắt, tại sao anh không thể mua?”
Kiều Sở Sở đeo nhẫn đi tới trước mặt anh ấy, kinh ngạc: “Vậy anh không cảm thấy đắt sao?”
Bùi Triệt mở tài liệu ra: “Không.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Một trăm triệu còn không đắt?]
“…” Bùi Triệt bị tiếng lòng của cô chấn động tới đau đầu, ngước mắt lên nhìn cô: “Em đi đi, lát nữa anh sẽ kêu người chia một nửa canh gà em mang tới cho anh cả ăn hết.”
Cả người Kiều Sở Sở đều ngơ ngác: “Nhưng em còn chưa mua quà Tết cho các anh, em cũng không mua nổi thứ đắt như vậy.”
[Trừ khi dùng ba tỷ rưỡi mà bọn họ cho mình.]
Động tác của Bùi Triệt hơi khựng lại, giọng điệu anh ấy tràn đầy không để ý: “Nếu em muốn mua quà thì dùng tiền kiếm được từ việc vẽ truyện tranh của em, bao nhiêu tiền anh cũng không để ý.”
Cô kinh ngạc, không nói chuyện, mang theo một bụng khiếp sợ rời khỏi.
Bùi Triệt lại gọi cô: “Sở Sở.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại.
Bùi Triệt phía sau bàn làm việc đeo mắt kính gọng vàng lên, nhã nhặn mà đẩy gọng kính: “Nếu em nghe lời anh.”
Giọng điệu của anh rất dịu dàng, giống như đang cám dỗ cô.
“Chỉ cần em ngoan ngoãn ở trong nhà, không gây chuyện, không rời khỏi anh, em muốn gì anh cũng mua tặng cho em.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên, tim đập loạn mấy nhịp, mờ mịt mà đi thẳng.
Cô vừa ra khỏi cửa đã đụng phải Bùi Bất Tiện nổi giận đùng đùng.
Bùi Bất Tiện ôm laptop, tóc loạn cào cào cũng không để ý, ánh mắt phía sau mái tóc lộn xộn cắt ngang trán tập trung vào mặt cô như dao: “Hai người làm gì rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận