Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn khó chịu nhíu mày, nhìn bên ngoài cửa kính tự hỏi nửa ngày, Tô Hòa Mặc siết chặt truyền đơn, eo vô lực đến nổi không đứng thẳng dậy nổi .

“Vậy được, cậu lại thử xem, đối với người không có kinh nghiệm trong việc bán tranh như cậu thì có chút khó, bằng không cậu chuyển sang mua tranh đi, dùng giá thấp nhất mua về những bức tranh không tồi, đặc biệt là những tác phẩm của những họa sĩ có chút danh tiếng, nếu tranh đẹp, tôi sẽ trích phần trăm cho cậu, cũng không phải ít.”

“Cảm ơn ông chủ!”

Hắn không biết nên mua tranh ở đâu, hỏi người làm cùng gallery , không ai chịu nói cho hắn biết , ai cũng không muốn nhường ra bát cơm của mình.

Vào lễ kỷ niệm của gallery , bởi vì tăng ca có thêm tiền công, nên hai ngày này hắn cũng không đến trường học mà đến hỗ trợ, thu thập sân,thời điển đang vô cùng vội , đột nhiên có người kêu hắn.

“Cái người mới tới có ở đây không! Chính là học sinh cao trung, gọi là Tô gì đấy!”

Tô Hòa Mặc vội vàng ngẩng đầu giơ lên tay: “Đây!”

“Nga chính là cậu rồi, lại đây, cho cậu một nhiệm vụ.”

Hắn dùng tay áo lau một phen mặt xám mày tro, kéo ra tạp dề dính đầy thuốc nhuộm trên người chạy tới, tiếp nhận một tờ giấy từ người kia, mặt trên là một địa chỉ.

“Có một khách hàng mới liên hệ nói muốn bán tranh, tám phần là phế họa không đáng giá tiền , đều là từ chợ second-hand đào ra dùng để trang trí phòng, cậu đi chọn mấy bức mua về đây, nhớ rõ đừng cho giá quá cao, bằng không sẽ trừ vào tiền lương của cậu!”

“Vậy tiền mua tranh……”

“Tự cậu ứng ra trước đi, ông chủ bây giờ không có ở đây, chờ ông chủ trở về thì cậu tìm ông chủ chi trả lại.” Nói xong hắn liền vội đi.

Tô Hòa Mặc không phải không nhìn ra , đây là muốn tìm hắn làm thay một việc –tốn công vô ích sự .

Hắn cưỡi xe máy tới địa chỉ trên giấy, phát hiện nơi đó có một chiếc xe vận tải loại nhỏ đang chờ hắn.

Nam nhân từ trên xe đi xuống mặc tây trang mang giày da, còn mang theo bao tay màu trắng, thoạt nhìn không giống với người bình thường.

Lúc nhìn thấy hắn, liền lộ ra nụ cười hiền lành: “Cậu tới mua tranh sao?”

“Đúng vậy, là tôi,tranh cần bán đâu?”

“Xin đi theo tôi .”

Hắn mở ra một cái rương ở đuôi xe vận tải , tranh bên trong dựng đứng ở hai bên sườn , liếc mắt một cái nhìn lại ít nhất có bảy tám chục bức, Tô Hòa Mặc xấu hổ hỏi: “Cái này, anh tính toán ra giá bao nhiêu?”

“Ông chủ của tôi nói, để bên cậu ra giá.”

Hắn nhớ tới lời người ở gallery nói: “Những bức tranh này của anh chỉ là tranh dùng để trang trí, không đáng giá , một tấm năm đồng được không?”

Hai tay người đàn ông khoanh trước ngực, như cũ cười gật đầu: “Tùy tiện là được rồi.”

“Vậy được, tổng cộng có bao nhiêu tấm.”

“85 tấm.”

Ấn năm đồng tiền mà tính ……

Hắn ngẩng đầu, nhanh chóng nói ra cái giá đã tính toán ra trong đầu, vươn ra ngón tay đếm: “425, cho anh 430 đi.”

“Được.”

Tô Hòa Mặc thậm chí còn cảm thấy có chút mệt, nói ra liền hối hận, không có tiền còn hào phóng như vậy.

“Nhưng tranh quá nhiều, tô chỉ có một chiếc xe máy, anh đem tranh đưa đến trước gallery của chúng tôi đi.”

“Đây là chìa khóa xe, nếu anh có bằng lái xe, có thể đem xe chạy đi trước.”

Hắn chưa từng gặp qua người bán tranh nào dứt khoát lưu loát như vậy, tuy rằng hắn không có bằng lái, nhưng ít racũng biết lái, không chút suy nghĩ tiếp nhận chìa khóa: “Được, tôi lưu lại xe máy ở đây, xe đợi lát nữa sẽ chạy về trả cho anh sau.”

Tô Hòa Mặc đi nhanh đi đến ghế điều khiển, động cơ — ong ong— khởi động, nắm tay lái, chân nhút nhát sợ sệt buông phanh chạy ra ngoài.

Chạy đến trước cột đèn xanh đèn đỏ liền dừng lại lau mồ hôi lạnh chảy ra ,bởi vì kỹ thuật lái xe ô tô không được tốt nên vẫn luôn căng thẳng, Tô Hòa Mặc ngẩng đầu nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu trắng bị tróc sơn xe đối diện , dị thường dễ thấy .

Bình luận (0)

Để lại bình luận