Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chóp mũi tới gần bộ lông rậm rạp của hắn, ngửi được mùi tanh nồng, giãy dụa kháng cự cũng trở thành tán tỉnh, Quý Đỗ nâng mông cô lên, bên trong còn có nước tiểu nên không thể thao được, nếu đã như vậy chỉ có thể dùng cúc hoa.

“Có dầu bôi trơn không?”

Hứa Tân nở nụ cười: “Sao lại không có? Cô ấy đến cửa hàng đồ chơi tình dục mua đồ, bên trong có thể mua dầu bôi trơn, không cần nghĩ cũng biết là định làm gì. ”

Quý Đỗ siết chặt tay, bóp mông cô hỏi: “Vân Tô Tô, ai cho em lá gan to vậy, còn muốn cắm cúc huyệt bọn tôi cơ à?”

“ Ô a, khụ khụ!”

Cô lại bị gậy thịt thọc vào làm sặc, ho khan không thở nổi, muốn nhổ ra đồ vật kia, Lam Đà đã ngăn cản không cho cô đứng dậy, nhỏ giọng uy hiếp cô.

“Nói thật đi, có phải còn muốn cắm cúc huyệt bọn tôi không? Ai cho em lá gan thế, lỗ đít mình cũng không cần nữa hả? ”

Cô rít kẽ răng dùng sức chửi bới: “Khốn kiếp, cút đi! ”

“Nhìn em lúc mất bình tĩnh đáng yêu như vậy, thao cúc huyệt của em rồi nhìn bộ dáng cầu xin tha thứ chẳng phải càng đáng yêu hơn sao.”

Quý Đỗ đã đi lấy dầu bôi trơn về, hắn mở nắp, nâng mông cô lên, đổ dầu bôi trơn vào trong.

Cô một mực kháng cự lắc đầu, giãy dụa mãnh liệt, dương vật trong miệng cũng liều mạng muốn phun ra, Quý Đỗ cởi quần ra, đem phần còn lại đổ lên gậy thịt.

“Sẵn sàng chưa? Tôi vào đây.”

Nhìn cô sợ hãi trốn thẳng về phía trước khóc to, Lam Đà xoa xoa đỉnh đầu cô an ủi: “Đau một lúc mà thôi, lát nữa sẽ thoải mái, cúc huyệt của Tiểu Vân Nhi cũng rất tham ăn. “

Dương vật chậm rãi chọc vào, quy đầu khổng lồ mở ra đến mức ngay cả hai ngón tay cũng không đủ, cô thống khổ há to miệng, mồ hôi trên trán đều chảy ra, vẫn liều mạng lắc đầu, cầu xin hắn đừng tiến vào, tiếng khóc thảm thiết vang lên, loại tuyệt vọng này lại trở về thời điểm bị bọn họ cưỡng hiếp tập thể.

Quý Đỗ do dự một lát, lại đâm vào bên trong, cô kêu thảm thiết khản cổ họng.

Lam Đà cũng không đem gậy thịt đâm vào miệng cô, thân thể cô run rẩy bò về phía trước, chui vào trong ngực hắn khóc lóc, nhổ ra dương vật trong miệng quỳ xuống không ngừng cầu xin tha thứ.

“Không cần, tha cho tôi ô ô a! Tha cho tôi đi, đau quá, cầu xin anh, cầu xin anh!”

Đi vào chưa được nửa cây, Quý Đỗ bị kẹp không chịu nổi, xung quanh cúc huyệt của cô cũng bị xé rách đỏ bừng, cuối cùng hắn vẫn rút ra.

“Được rồi không đâm vào nữa, không vào được, đừng khóc.”

“Ô ô, ô a a!”

Cô không dám co rút cúc huyệt, đau đớn vùi đầu vào trong ngực Lam Đà, quỳ xuống, đùi đều run rẩy.

Đã lâu không thao cúc huyệt, Hứa Tân nhìn cũng cảm nhận được nỗi đau của cô, nhẹ nhàng xoa xoa phía sau cô.

“Không cắm nữa, liếm cho tôi ra là được.”

Vân Tô Tô khóc gật đầu, ngậm lấy dương vật Lam Đà, dùng toàn lực dùng đầu lưỡi không ngừng liếm gân xanh trên dương vật, bàn tay nhỏ bé cầm trái trứng mềm mại, động tác lấy lòng làm hắn có chút kinh ngạc.

Cô không ngừng vùi dương vật vào sâu trong cổ họng, tiếng nôn oẹ rất lớn, lông mu cọ cọ vào khóe mắt cô, cô khó chịu nhắm mắt lại.

Nước miếng cũng không kịp nuốt xuống, chảy trên ga giường, Lam Đà nâng cằm cô lên, đem dương vật lộ ra.

“Ra sức như vậy làm gì? Nghỉ ngơi một chút đi, không phải kêu miệng mỏi sao?”

Cô khẽ chớp mắt, nước mắt rơi xuống: “Đừng cắm tôi… cúc huyệt, không cắm. ”

Lam Đà cười: “Nói rồi, không cắm thì không cắm.”

Vân Tô Tô hít mũi, cúi đầu tiếp tục liếm, tay kia nâng bụng phồng lên.

Trịnh Nghị ở một bên nhìn nhịn không được muốn hút thuốc, nhưng hắn đã bỏ hút thuốc, nhịn xuống xúc động, đặt tay lên vú cô rủ xuống khẽ bóp, vốn muốn ngăn cản sự bồn chồn trong lòng, không nghĩ tới lại càng ngày càng kích động.

Lam Đàm bắn vào miệng cô, cô nuốt hết xuống, thậm chí không kịp nghỉ ngơi đã quay đầu lại nói với Đàm Lam, miệng há ra như sắp trật khớp.

Đàm Lam ngồi trên xe lăn không tiện cử động, một tay xoa xoa đỉnh đầu cô, một tay chống căm, cũng không có thúc giục.

“Miệng nhỏ nhắn như vậy mà liếm mấy cây gậy thịt, phía dưới không muốn sao?”

Cô ô ô lắc đầu, nói đừng thao cô.

Người cuối cùng là Quý Đỗ, nhưng cô thật sự không mở miệng được, cằm mệt mỏi đau nhức, lại sợ hắn thao cúc huyệt của cô liền chịu đau đớn liếm cho hắn.

Quý Đỗ nhìn không đành lòng: “Em lấy ra cho tôi, đợi lát nữa há miệng nhỏ uống đồ của tôi là được, tôi sẽ buông tha cho em, thế nào? ”

Cô biết hắn muốn cô uống cái gì, gật đầu tuyệt vọng.

Tinh dịch sau khi bắn ra bị cô liếm sạch sẽ, cái miệng nhỏ nhắn ngậm quy đầu, chuẩn bị nuốt, chờ hắn phun nước tiểu vào.

Cô cũng đã uống thứ này nhiều lần rồi, ùng ục nuốt xuống, nước tiểu mãnh liệt tràn vào trong miệng nhỏ nhắn của cô, một ngụm cuối cùng sặc vào cổ họng, ho khan thảm đến không đành lòng nhìn, nước miếng và dịch bẩn theo khóe miệng chảy xuống.

“Không muốn nữa chủ nhân….. chó cái không cần, thật khó chịu, bụng thật trướng!”

Cô thậm chí còn không để ý mình đã thay đổi xưng hô, Trịnh Nghị chưa kịp ôm lấy cô, Hứa Tân đã ôm cô đi vào phòng vệ sinh tắm xả đồ, cô khóc lóc một hồi liền ngủ thiếp đi.

Trịnh Nghị tựa vào bên giường, lấy tay cọ cọ hai má cô.

“Cậu nói tới lúc cô ấy tỉnh lại, có thể hận chết chúng ta hay không.”

Quý Đỗ trêu ghẹo núm vú của cô: “Cùng lắm là dạy cho chúng ta một bài học thôi, sợ là không dám khiêu khích trêu đùa chúng ta nữa. ”

“Cũng đúng, thật sự là cô nàng đáng thương.”

Quả nhiên cô vừa tỉnh lại liền bắt đầu nổi nóng, Hứa Tân cũng đi thăm dò bộ dáng tức giận của cô, còn muốn ôn nhu dỗ dành cô một chút, cùng lắm thì cô muốn cái gì liền mua cho cô.

Kết quả ngàn tính vạn tính cũng không ngờ được, vừa chạm vào cô, Vân Tô Tô đã giương nanh múa vuốt cào vào mặt hắn, đấm đá liên tục, xé cổ họng khóc lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận