Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng thật sự cho tới bây giờ, Điền Yên cười khổ, cô không có dũng khí đó.

Nếu như cô chết, bạn bè và bà ngoại của cô cũng sẽ không còn nữa. Cô cõng nhiều mạng người như vậy, cho dù là cái chết cũng không thể giúp cô giải thoát.

Tình cảnh tuyệt vọng khiến Điền Yên dở khóc dở cười, cô bây giờ, cho dù là chết cũng không thể như ý nguyện.

Trong mắt cô, Bàng Kinh Phú là loại người rất thông minh. Dù cô có giả vờ tốt đến mấy thì anh cũng sẽ không tin mỗi lời yêu thương cô dành cho anh, cho dù cô thật sự sinh ra một đứa bé, anh cũng sẽ dùng đứa bé này để uy hiếp cô phải ngoan ngoãn vâng lời.

Trong chiếc lồng xinh đẹp này, cô trở thành chú chim trong lồng của anh đến hết cuộc đời.

Điền Yên biết mình chọc lầm người, cho dù là làm nằm vùng thập tử nhất sinh cả đời, cô cũng không nên trêu chọc đến Bàng Kinh Phú.

Cuộc hoan ái kết thúc.

Điền Yên nằm trên chiếc giường bừa bộn thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn đèn chùm ấm áp trên trần nhà, trong mắt hiện lên một tia tuyệt vọng trong đời người.

Bàng Kinh Phú cúi người xuống hôn cô, hôn từ đôi mắt hôn đến chóp mũi, gò má rồi đến miệng.

Đầu lưỡi to lớn xâm chiếm cô một cách thô bạo, anh áp đảo, tư thái thắng lợi nằm trên người cô, dù có cánh tay chống đỡ nhưng sức nặng vẫn khiến Điền Yên không thở nổi.

Đầu lưỡi khuấy động mãnh liệt, cô hoàn toàn bị kéo theo, trong cổ họng giống như đầm bùn nát vụn. Phương thức hôn quen thuộc, nước bọt không ngừng chảy vào miệng cô, cưỡng ép nuốt đồ của anh vào miệng như lúc anh bắn tinh trong cơ thể cô vậy.

“Nuốt xuống.” Bàng Kinh Phú thở hổn hển, không cách nào tự kiềm chế lửa trong lòng, nhưng vẫn không cho phép cô phản kháng. Anh hôn lên môi cô, phát ra tiếng ‘chụt’ thanh thúy.

Điền Yên ngẩng cổ lên, dùng sức nuốt nước bọt không phải của bản thân xuống cổ họng.

Bàng Kinh Phú lại đưa đầu lưỡi vào lần nữa, vọng tưởng dùng phương thức càn quấy này để cô cảm nhận được tình yêu điên cuồng của anh.

Môi lưỡi quấn vào nhau, những âm thanh nhỏ vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh. Đôi môi nóng bỏng kèm theo sóng nhiệt, nước bọt liên tục chảy vào cổ họng cô, đầu lưỡi bị ép vào, kỹ năng hôn mang tính xâm lược, đồng thời cắn môi quấn quít, khiến cô không có chỗ lui.

Anh hôn đến hài lòng mới thôi, môi Điền Yên đã sưng tấy lên.

Cơ thể cao lớn của Bàng Kinh Phú đứng dậy khỏi người cô, trong nháy mắt tầm mắt của Điền Yên cũng sáng tỏ thông suốt rất nhiều.

Anh mặc áo ngủ vào, đi vào phòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước chảy.

Sắc mặt Điền Yên tê dại như cũ, ngoại trừ nụ hôn đến ngạt thở vừa rồi, trên gò má cô phủ một tầng đỏ gay như say rượu, ánh mắt đờ đẫn như con rối trên dây.

Cô cảm giác được tinh dịch đang chảy ra khỏi tiểu huyệt, làm ướt tấm ga trải giường bên dưới. Chất ẩm ướt dinh dính lan đến mông, toàn bộ phần dưới cơ thể cô như bị ngâm trong đầm lầy, khiến cô vừa khó chịu vừa khổ thân.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm dừng lại.

Bàng Kinh Phú cầm một chiếc khăn lông đã ngâm qua nước ấm, anh quỳ giữa hai chân đang tách ra của cô, lau chùi chất nhầy chảy ra.

Một bàn tay luồn qua sau lưng cô, dễ dàng nâng cả người cô lên, cẩn thận lau sạch tinh dịch đang chảy vào khe hở mông.

Sau khi Điền Yên ngủ say, Bàng Kinh Phú đi đến phòng khách.

Cur bị nhốt trong phòng khách vừa thấy anh đã đứng dậy, hào hứng lượn vòng dưới chân anh.

Bàng Kinh Phú dựa vào quầy bar, gọi điện thoại cho Lưu Hoành Dật.

“Ông chủ.”

“Thả Đàm Tôn Tuần đi.”

Đàm Tôn Tuần và Tề Thắng Lại đều bị Lưu Hoành Dật tự mình bắt, sau khi tra ra được Điền Yên, bọn họ liền tra ra tung tích của hai người này.

Còn cháu gái Lâm Nha của Tề Thắng Lại là thu hoạch ngoài ý muốn. Lúc bắt Tề Thắng Lại, bọn họ buộc anh ta phải tiết lộ tung tích của đoàn đội mình.

“Vậy hai người kia thì sao?”

“Giữ lại.”

“Vâng.”

Bàng Kinh Phú có thể xác nhận là Điền Yên đã từ bỏ ý định rời xa anh. Vì vậy, anh để cho Đàm Tôn Tuần chạy, chính là một ‘phần thưởng’ dành cho cô.

Chỉ khi cô lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng này mới chứng tỏ cô thật sự tự nguyện ở bên anh, nhưng đồng thời cũng có một ý nghĩa.

Điền Yên căn bản không yêu anh.

Bàng Kinh Phú cụp lông mày, đôi mắt u ám hiện lên sự tức giận, anh cầm ly rượu trong tay lên, cố gắng bình tĩnh lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận