Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phải
Kiều Sở Sở kinh ngạc, không đợi cô nói chuyện, Bùi Bất Tiện nắm chặt tay cô: “Anh ấy tặng nhẫn cho em hả?”
Kiều Sở Sở không phủ nhận: “Phải.”
Bùi Bất Tiện dùng sức siết chặt tay cô: “Lúc anh nhìn thấy chiếc nhẫn này, anh còn đặc biệt hỏi anh ấy có phải tặng cho em hay không. Anh ấy phủ nhận, nói với anh là mua giúp người khác, kết quả hôm nay đã rơi lên tay em. Đúng là tâm cơ, vậy mà còn gạt anh!”
Kiều Sở Sở: “… Vậy vì sao anh tức giận như vậy?”
Bùi Bất Tiện không trả lời, hất tay cô: “Em đi đi, anh có lời muốn nói với Bùi Triệt.”
Kiều Sở Sở lo lắng: “Anh sẽ không cãi nhau với anh ấy đấy chứ?”
Bùi Bất Tiện đi lướt qua cô, tức giận nói: “Em cảm thấy anh giống như muốn cãi nhau sao?”
Anh ấy tiến vào phòng làm việc của Bùi Triệt, đóng sầm cửa lại, một tiếng hét như mưa trút nước vang lên: “Bùi Triệt, anh quá gian xảo dối trá rồi!”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô vẫn nên mua quà cho bọn họ đi.
Kiều Sở Sở trở lại phòng bệnh của Bùi Uyên, lên tiếng chào hỏi anh ấy: “Anh cả, em về nhà trước đi.”
Bùi Uyên đang vừa truyền nước vừa mở họp trong phòng bệnh, lười biếng liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên ánh mắt khóa chặt vào ngón giữa của cô.
Anh cảnh giác nheo mắt, tắt micro: “Nhẫn ở đâu ra?”
Kiều Sở Sở: Sao ai cũng chú ý tới việc mình đeo nhẫn vậy?
Kiều Sở Sở nói: “Anh hai mới tặng, anh ấy nói thích hợp với em.”
Mặt Bùi Uyên trầm xuống: “Nó có nói bao nhiêu tiền không?”
Cô gãi đầu: “Hơn một trăm triệu, cụ thể bao nhiêu em không rõ lắm.”
Sắc mặt Bùi Uyên sụp đổ trong nháy mắt.
Trong cuộc họp video có người gọi anh ấy: “Tổng giám đốc Bùi? Tổng giám đốc Bùi?”
Sắc mặt Bùi Uyên u ám, thấy nhiều người chờ mình nói chuyện như vậy trong phòng họp, chỉ có thể điều chỉnh một chút hít sâu mọt hơi, nói với Kiều Sở Sở: “Buổi tối em tới một chuyến nữa, căn phòng kia của anh có giường phụ, em có thể ở chỗ này.”
Kiều Sở Sở tưởng là mình nghe nhầm: “Em phải ở với anh sao?”
Mắt Bùi Uyên hơi tối lại, yếu ớt tằng hắng một cái: “Trước kia lúc anh bị bệnh cũng là em ở bên anh, lần này em không muốn sao?”
Anh cụp mắt, trong giọng nói vậy mà có chút cô đơn: “Trong khoảng thời gian này đều là anh ở một mình.”
Đột nhiên Kiều Sở Sở cảm thấy áy náy: “Đừng nói nữa, em ở với anh.”
Cô xoay người rời khỏi: “Anh họp trước đi, cuộc họp kết thúc em lại vào.”
Ánh mắt Bùi Uyên nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Kiều Sở Sở thật sâu, mở tắt âm, giọng điệu đã trở nên lạnh lùng nghiêm nghị: “Tiếp tục.”
Tay kia anh cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Bùi Triệt: “Hôm đó thấy em gọi nhiều cuộc điện thoại nhờ người khác giúp em mang chiếc nhẫn này từ nước ngoài về, anh còn tưởng rằng em muốn tặng cho ai, thì ra là đưa cho Kiều Sở Sở.”
Bùi Triệt trả lời rất nhanh: “Anh không cần nói mát, bây giờ Bùi Bất Tiện đang nổi điên trước mặt em đây, chỉ thiếu nước ném đồ.”
“Ồ thật sao?” Bùi Uyên cười khinh: “Vậy làm phiền em nói với Bùi Bất Tiện một tiếng, cứ ném thoải mái, anh trả.”
Bùi Triệt: “Anh cả, lòng đố kị của anh mạnh như vậy từ lúc nào thế?”
Bùi Uyên: “Vậy từ lúc nào em hai lại giấu giếm anh rồi hả? Lúc trước chúng ta tặng quà cho Kiều Sở Sở chưa từng lén ai.”
Bùi Triệt: “Em không lén, em quang minh chính lớn tặng, tất cả các anh đều nhìn thấy, không phải sao?”
Bùi Uyên: “?”

Kiều Sở Sở ở trong hành lang nói chuyện điện thoại với tài xế xong, gãi đầu một cái.
Cô cảm giác từ sau khi trở về, tình cảm với mấy anh trai đã thay đổi, trở nên càng ngày càng khó hiểu.
Hi vọng không phải do cô quá nhạy cảm.
Không biết bà Trương từ chỗ nào xuất hiện, đi tới trước mặt cô: “Kiều Sở Sở, cô lấy anh trai cô giả mạo chồng cô, cô không cảm thấy xấu hổ sao?”
Kiều Sở Sở sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Sao bà lại ở đây?”
Bà Trương châm chọc chỉ hành lang bên kia: “Phòng bệnh của tôi ở ngay đây.”
Kiều Sở Sở thấy rõ phòng bệnh, thật sự cũng không bất ngờ.
Căn hộ kia của cô nằm trong chung cư cao cấp, nhà bà Trương ở phía trên nhà cô, đương nhiên cũng rất có tiền.
Chỉ có điều đạo đức cá nhân của mấy người nhà họ Trương rất kém.
Con cả của bà ta là CEO của một tập đoàn, sau lưng vợ hai vợ ba cực kỳ nhiều, thậm chí còn đỡ bụng to tới cửa khiêu khích.
Vợ cả tức giận đến mức muốn ly hôn ngay lập tức, dưới lầu cãi nhau, túm tóc con cả mà mắng.
Bà Trương còn bảo vệ con trai mình, nói con trai mình có tiền thì có thể phóng túng ở bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận