Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được thao tôi, không được thao tôi a! Cút hết cho tôi a, cút nhanh!”

Hứa Tân ôm mặt cúi đầu ngồi ở cuối giường, đau đớn bỏ tay ra nhìn, máu chảy từ khóe mắt bên phải trực tiếp đến khóe miệng, thật sự là ngoan độc.

Cô đá văng chăn ra, hôm qua bị khẩu giao tới giờ cổ họng vẫn chưa khỏi, Đàm Lam đè hai tay không cho cô cào lung tung, Quý Đỗ giữ chặt chân cô, bắt đầu cắt móng tay cho cô.

Cho dù cô tê tâm liệt phế khóc lóc thế nào đều không thể động đậy, giống như một con cá mặc cho người ta cạo vảy, Đàm Lam sợ cắt vào đầu ngón tay cô liền thay đổi sắc mặt, cau mày hung ác nói.

“Còn động đậy nữa liền trói em lại quất roi! Em có thể chống lại bọn tôi sao? Câm miệng ngoan một chút cho tôi!”

Cô lại khóc dữ dội hơn: “Cút! Cút đi! Ô ô các người lại cưỡng hiếp tôi, tôi không muốn, tôi phải đi, không ở đây nữa, ô ô tôi phải đi!”

Động tác cắt móng tay của hắn dừng lại: “Em muốn đi đâu hả?”

“Vân Tô Tô, bọn tôi cái gì cũng chiều theo em, em làm quá đáng quá mới trừng phạt em, em có thể nghe lời hay không!”

“Các người thật quá đáng…. anh cưỡng hiếp tôi, anh đã hãm hiếp tôi trước! Tôi không sai, tôi không biết! “

Đàm Lam không nói gì, rũ mắt tiếp tục cắt móng tay cho cô, không nhìn khuôn mặt khóc thảm kia nữa, mắt cô cũng sưng lên, chóp mũi đỏ bừng, trên gò má mềm mại hiện lên vệt máu đỏ.

Thật vất vả mới cắt xong, vừa buông tay cô ra, cô liền trực tiếp cào lên mặt hắn, Đàm Lam không kịp đề phòng không kịp ngăn cản, khóe mắt đã bị cô cào một cái, đau đến ôm mắt rơi lệ.

Quý Đỗ thấy thế liền kéo mắt cá chân cô, lật người cô lại, đánh mông cô.

“Có thể nghe lời hay không! Nhất định phải đánh em mới rút ra được bài học hay sao? Nói thật đi!”

“Cút đi cho tôi, là các người bắt nạt tôi, cút mau ô ô…. tất cả các người đều là người xấu, ôi ô, cút đi!”

Cô giãy dụa đá lên người hắn, Quý Đỗ lại đánh mông cô một cái, tay người đàn ông rất to, sức lực không nhẹ không nặng, trên mông trắng nõn của cô đã đỏ lên, cô đau đến thét chói tai, hết lần này tới lần khác hai người ngồi bên cạnh không có phản ứng gì, nhìn cô bị đánh.

Hứa Tân nghiêm túc nhíu mày, hai mắt hẹp dài híp lại, ánh mắt sắc bén hơn, cô giống như một con cá bị văng lên bãi cát, không ngừng giãy dụa muốn chạy trốn, lại bị Quý Đỗ nắm chặt mắt cá chân, đánh thêm một cái vào mông cô.

Tiếng vỗ mông giòn giã quanh phòng, thật lâu sau, rốt cục cô cũng bất động, vùi mặt vào gối, âm thanh buồn bực khóc lớn, ôm lấy gối đầu cầu xin tha thứ.

“Có biết sai chưa!” Quý Đỗ hung dữ, nắm lấy cái mông đã đỏ bừng của cô.

Thân thể cô run lên: “A… ô biết rồi, đau quá, đau ô ô đừng đánh tôi.”

Tiếng thở dốc nghẹn ngào như không thở nổi, lo lắng cô úp mặt vào gối sẽ ngạt thở, Hứa Tân ôm cô lên, nhìn tóc cô dính vào mặt bị nước mắt làm ướt đẫm, khóc thảm thiết, từng tiếng nghẹn ngào sắp thở không ra hơi.

Quý Đỗ buông cô ra, đi ra ngoài lấy thuốc mỡ bôi thuốc cho cô.

“Nghe lời sẽ không đánh em, ngoan.” Hứa Tân vỗ lưng cô, Vân Tô Tô nắm lấy tay áo ngắn màu trắng trước ngực hắn khóc, nước mắt nước mũi đều cọ lên.

Khóe mắt phải của Đàm Lam bị cào một chút, toàn bộ nhãn cầu đều đỏ hoe, tơ máu đầy tròng mắt, nhìn vô cùng đau đớn, vẻ mặt hắn âm trầm, tự mình đẩy xe lăn ra ngoài lấy đá viên.

Thuốc mỡ lạnh lẽo bôi lên mông đỏ bừng, sau khi bôi thuốc xong, cô nằm sấp trên giường, Quý Đỗ đút cơm cho cô, cũng chỉ có thể dám há miệng ăn từng ngụm nhỏ.

Thanh âm cô khóc khàn hỏi: “Trịnh Nghị…. với Lam Đà đâu? ”

“Đi xem nhà rồi.”

“Xem nhà, làm gì?”

Hắn xúc một miếng cơm đưa vào miệng cô: “Chỗ này bị người nhà bọn tôi biết rồi, đổi chỗ lớn hơn một chút, sau này sẽ ở lại nơi đó.”

Vân Tô Tô lại nhịn không được nghẹn lại, dùng cổ tay quẹt nước mắt: “Tôi muốn về nhà, ô ô tôi muốn về nhà, tôi không muốn ở chỗ này.”

Mỗi lần bị đánh cô đều nhớ nhà, muốn trở về, có lẽ chỉ có nơi đó mới không có người đánh cô.

Đàm Lam lau nước mắt cô, giọng điệu nhẹ nhàng: “Chỉ cần nghe lời sẽ không đánh em, muốn ở đâu cũng được, không về nhà, nơi này chính là nhà. ”

“Không phải ở đây! Không phải ô ô, tôi muốn ba mẹ, đây không phải nhà.”

“Còn ăn cơm nữa không?”

Cô vẫn khóc như cũ, Đàm Lam tự mình nói: “Không ăn đúng không? Được rồi, một mình em ở đây bình tĩnh một lát đi. ”

Hắn bưng bát đi ra ngoài, đóng cửa lại, trong phòng im ắng chỉ truyền đến tiếng khóc xé lòng của cô, bên tai đều vang vọng giọng nói của cô.

Nhưng vô luận cô có khóc thảm thế nào, cũng không có ai tiến vào dỗ dành cô.

Vừa rồi cơm kia cũng ăn chưa được mười miếng, rất nhanh liền đói bụng, cô khóc cũng khóc không nổi, ủy khuất đem mình quấn trong chăn khóc nức nở, càng nghĩ càng khó chịu, nước mắt chảy càng ngày càng nhiều.

Bọn họ nhốt cô ở đây, không phải lỗi của cô, cô không sai… đúng vậy.

Tại sao lại đối xử với cô như vậy, thật quá đáng, tại sao a!

Không bao lâu sau, thậm chí còn không đến nửa tiếng, cô đã phải chịu thua.

Mấy người ngồi trước bàn ăn cơm, nghe thấy âm thành nhìn lại, thấy cô quỳ bò ra, không mặc gì, thân thể trần truồng, vú rủ xuống không trung.

Đàm Lam đứng dậy đi tới, ôm cô lên: “Sao lại quỳ? ”

Cô ủy khuất nằm sấp trong ngực hắn hừ hừ: “Mông đau… mông, không dám đi.”

Cô nằm sấp xuống cọ cọ, cực kỳ giống mèo con lấy lòng.

Hắn cười khẽ, nhéo mũi cô hỏi: “Vậy muốn ăn cơm không?”

Vân Tô Tô đỏ mắt gật đầu: “Ăn, đói quá.”

“Đã nghe lời chưa?”

“Nghe lời, tôi nghe lời.”

Đàm Lam vuốt ve đỉnh đầu cô, giọng điệu sủng nịch: “Bây giờ mới ngoan. ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận