Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cur lớn tiếng sủa về phía anh, Bàng Kinh Phú trừng mắt cảnh cáo nó: “Im miệng!”

Nó lập tức ỉu xìu, con ngươi màu mật ong tỏ ra sợ sệt, khịt mũi hèn nhát, rụt cổ ngoan ngoãn nằm dưới chân anh.

Nhìn dáng vẻ của nó, không hiểu sao Bàng Kinh Phú lại nghĩ tới Điền Yên. Anh cũng phải dùng một số thủ đoạn để cô trở nên ngoan ngoãn hơn một chút.

Đáng tiếc, cô không trung thành như nó.

Cur vểnh tai, giống như là nghe được cái gì, đột nhiên chạy về phía cửa.

Chuông cửa vang lên.

Mà lần này nó không có chủ động đi mở cửa, mà là ngồi ở trước huyền quan nhìn anh chằm chằm.

Bàng Kinh Phú đặt ly rượu xuống, bước tới bật chuông cửa có hình trên tường.

Người đàn ông ngoài cửa mặc một bộ đồ thể thao màu trắng nhẹ nhàng khoan khoái, híp mắt nhìn về phía máy thu hình. Hàng mi đen dày trên con ngươi đen láy, mỉm cười thâm tình, ánh mắt sắc bén xuyên qua máy thu hình có độ phân giải cao, thẳng tắp xâm nhập vào con ngươi giãn ra vì phát run của Bàng Kinh Phú.

Ông dùng giọng tiếng Trung tiêu chuẩn nói:

“Tôi đến tìm học sinh của tôi, có thể phiền cậu mở cửa không?”

Cửa mở ra.

Một con chó lớn lông dài màu đen ngồi xổm ở huyền quan, cái miệng dài khép lại, mặt đầy cảnh giác nhìn chằm chằm bên ngoài.

Chủ nhân của nó đứng bên cạnh, một tay chắp sau lưng, kéo cửa ra.

Người đàn ông ngoài cửa làm ra vẻ nhướng mày ngạc nhiên sau khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của anh.

Bàng Kinh Phú móc từ phía sau ra một khẩu súng, nhắm thẳng vào ông.

“Ồ.” Ông kinh ngạc giơ hai tay lên: “Đừng kích động như vậy, cậu biết tôi không có ý gì khác.”

“Cút.”

Bovis bỏ hai tay xuống đặt ở sau lưng. Trạng thái nhàn nhã giống như đang nói chuyện phiếm với hàng xóm, hoàn toàn không giống như là mục tiêu bị một khẩu súng nhắm chính xác vào người.

“Không đi chiếm lĩnh Á Châu lại chạy đến chỗ như này, còn nhớ lúc đầu con đã đồng ý với ba cái gì không. Nơi này cũng không phải là nơi con nên đến.”

Bovis mỉm cười hiền lành, đáy mắt che giấu mặt hồ lạnh lẽo giá rét sâu không thấy đáy. Bề ngoài mỉm cười bình tĩnh, nhưng đang cực lực che giấu nội tâm bất mãn, độ cong khóe miệng như đang mỉa mai.

“Đây mới là năm thứ mười hai mà con đã vi phạm quy tắc của ba, hôm nay lại còn cầm súng chĩa súng vào ba mình. Đã nhiều năm như vậy, thậm chí hai chữ tôn trọng cũng không học được.”

Bàng Kinh Phú bắn một viên đạn tới bên chân ông. Thoáng chốc, bụi và mảnh vụn văng khắp nơi trên sàn xi măng, một mảnh sỏi nhỏ rơi trúng chân ông.

“Tôi không giết ông là đã cho ông thể diện lớn nhất rồi. Tôi và ông nước sông không phạm nước giếng, còn dám giáo dục tôi, viên đạn tiếp theo sẽ vào đầu ông.”

Ông cười cười, giống như biết anh sẽ có phản ứng như vậy. Bovis rút một khẩu súng từ sau lưng ra, nhanh chóng nạp đạn.

Trong nháy mắt tiếng băng đạn thanh thúy vang lên, cánh cửa trước mặt chợt đóng lại.

Bàng Kinh Phú liếm răng hàm sau, sự hận thù không thể diễn tả bằng lời.

Giọng người đàn ông ngoài cửa hớn hở: “Ba không đến để lấy đồ của con. Hai giờ chiều mai, đến đường 27 Wiesenau, 3800 Unterseen. Ba sẽ đợi con ở đó.”

Sau khi nói xong câu này lời liền rời đi, giống như chắc chắn anh sẽ đến vậy.

Cur vây quanh lởn vởn bên chân Bàng Kinh Phú, ngoắc cái đuôi lo lắng rầm rì.

Bàng Kinh Phú ném khẩu súng vào tủ giày, bước đến ghế sô pha ngồi phịch xuống, đưa cánh tay lên che mắt.

Cur tựa cằm vào đùi anh, hừ hừ giơ móng vuốt lên cào anh. Phải đến khi Bàng Kinh Phú để bàn tay xuống, vuốt ve đầu của nó thì Cur mới hoàn toàn an tĩnh lại.

Trên bàn tay đang vuốt ve nó có một vết sẹo gớm ghiếc trên mu bàn tay, các đường gân nổi lên, gợi cho anh nhớ đến những chuyện không vui.

Bàng Kinh Phú cụp mắt xuống, giây kế tiếp chợt đá vào bàn uống trà nhỏ.

Cur sủa to, giơ móng vuốt lên đặt vào chân Bàng Kinh Phú để ngăn anh lại.

Điền Yên bị tiếng chó sủa trong nhà đánh thức, sau khi xoay người liền kéo chăn trùm kín đầu.

Không bao lâu sau, Bàng Kinh Phú đi vào. Anh nhốt con chó ngoài cửa, ôm cô từ phía sau, vòng tay qua eo Điền Yên, dùng sức siết chặt cô.

Điền Yên yếu ớt đến mức sức lực vùng vẫy cũng không còn, cô chỉ nghe thấy anh gọi tên mình, đầu vùi vào hõm cổ cô, gấp gáp muốn lấy hơi ấm từ cơ thể cô coi như cảm giác an toàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận