Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Rất Quen
Cô không có hảo cảm gì với cả nhà bà cụ này, tất nhiên cũng không tức giận: “Nói chuyện với tôi xong rồi, bà có thể đi được rồi.”
Bà Trương lại không muốn đi, lạnh lùng hừ một tiếng: “Lấy anh trai giả mạo thành chồng, còn giả bộ trước mặt người già là tôi, mẹ cô có biết cô không biết xấu hổ như vậy không?”
Sắc mặt Kiều Sở Sở trầm xuống: “Bà nói mẹ tôi một câu nữa xem!”
Bà Trương châm chọc mà quan sát cô từ trên xuống dưới: “Không nói mẹ cô, chỉ nói cô không biết xấu hổ, nói cô có mẹ sinh không có mẹ nuôi, còn hô to gọi nhỏ với người lớn như tôi!”
Kiều Sở Sở há mồm muốn mắng người.
Không biết Bùi Uyên ra khỏi phòng bệnh từ lúc nào đột nhiên bắt lấy tay cô.
Cô không rõ lắm mà nhìn về phía anh: “Sao vậy?”
Bùi Uyên bình tĩnh hỏi bà Trương: “Tôi thấy bà rất quen, bà là mẹ của tổng giám đốc Trương tập đoàn Phi Dương đúng không?”
Bà Trương tỏ vẻ kiêu ngạo, đắc ý cong môi cười: “Ánh mắt rất sắc bén đấy, đúng vậy, tổng giám đốc Trương của tập đoàn Phi Dương là con cả của tôi.”
Kiều Sở Sở không hiểu: “Sao vậy? Con trai bà ta là đối tác của nhà chúng ta sao?”
Bùi Uyên cười nắm chặt tay cô: “Không phải, ông ta không xứng.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bà Trương: “?”
Bùi Uyên nhìn về phía bà Trương: “Mấy ngày trước con cả của bà còn miệng mồm lưu loát trình bày kế hoạch mới của ông ta trước mặt tôi, tốn cả một tiếng, hi vọng tôi giúp đỡ ông ta.
Tôi đã điều tra qua, doanh thu của công ty ông ta không tốt, không quay vòng vốn được, cần gấp một khoản tiền cấp cứu.”
Bùi Uyên mỉa mai nhếch miệng: “Vốn dĩ tôi đang suy nghĩ, nếu không bây giờ tôi trả lời ông ta đi.”
Khóe miệng bà Trương giật giật, không phục mà trợn trắng mắt: “Cậu khoác lác đi, làm sao con tôi có thể cầu xin người còn trẻ như cậu được?”
“Tôi họ Bùi.” Ý cười của Bùi Uyên trở nên lạnh lẽo, mơ hồ tỏa ra sự kiên quyết: “Trong giới nhà giàu ở Lan thành, chỉ có tôi và các anh em của tôi họ Bùi. Nếu như bà chưa từng nghe nói tới tôi, vậy thì hãy tính xem có phải cấp bậc của bà không đủ hay không.”
Bà Trương sững sờ, từ từ kiêng dè nhíu mày.
Nhưng bà ta vẫn không biết người họ Bùi là ai.
Bà ta vẫn cảm thấy… có chút khoác lác.
Bùi Uyên ung dung nhận xét: “Con trai bà rất ưu tú, ông ta uống rượu với cấp dưới của công ty con của tôi tới xuất huyết dạ dày, chỉ vì muốn gặp tôi một lần, muốn xin tôi đầu tư, còn mua phỉ thúy thủy tinh chủng cấp bậc lão khanh tặng tôi, đáng tiếc.”
Bà Trương nghẹn họng: “Có ý gì?”
Bùi Uyên không trả lời bà ta, tìm một dãy số trong điện thoại: “Đây là số điện thoại của con trai bà đúng không?”
Sắc mặt bà Trương thay đổi, có chút sợ hãi: “Cậu, cậu muốn làm gì?”
Bùi Uyên cười khinh, dứt khoát gọi điện thoại: “Tổng giám đốc Trương, tôi là Bùi Uyên, phương án lúc trước ông nói với tôi, tôi cảm thấy không được.”
Hình như đối phương rất nóng lòng mà hỏi vì sao.
Giọng điệu Bùi Uyên lạnh nhạt: “Mẹ của ông sỉ nhục em gái tôi, nói em gái tôi có mẹ sinh không có mẹ nuôi, còn giẫm lên đầu em gái tôi làm trưởng bối.”
Anh nheo mắt, ý vị rất sâu xa mà nói: “Toàn bộ Lan thành, không có mấy nhà có thể làm trưởng bối nhà họ Bùi chúng tôi, xem ra nhà các người là danh môn vọng tộc mà tôi chưa từng thấy, cũng không cần chúng tôi giúp đỡ nữa. Tôi sẽ nói tin tức tốt này cho tất cả đối tác của tôi biết. Tôi rất chờ mong ngày nhà họ Trương các người giẫm nhà họ Bùi chúng tôi. Cứ vậy đi.”
Bùi Uyên không đợi bên kia nói gì, gọn gàng dứt khoát mà nhanh nhẹn cúp điện thoại, nhìn về phía bà Trương mỉm cười.
Điện thoại của bà Trương bỗng nhiên vang lên.
Bà ta có chút mờ mịt, cầm điện thoại lên nhận, bên kia gầm lên giận dữ khiến khu vực này của bọn họ nổ tung: “Bà điên rồi đúng không! Người nhà họ Bùi mà bà cũng dám đắc tội! Bà khiến tất cả cố gắng của tôi uổng phí hết rồi! Bà muốn ép chết tôi sao? Tôi uống rượu tới gần chết mới gặp được một lần, kết quả đề bị bà phá! Phá!”
Mặt mày bà Trương trắng bệch trong nháy mắt, run rẩy nhìn về phía Bùi Uyên.
Bùi Uyên cong môi cười, ôm vai Kiều Sở Sở: “Đi thôi em tám, trở về chọn quà Tết cho em.”
Kiều Sở Sở ngoan ngoãn đi theo anh, hai tay ôm ngực, trong mắt đều là sao lấp lánh.
[Anh cả giỏi quá!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận