Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

La Nam Nam cười khẽ: “Mộc Trạch Tê cậu đúng là tự biết mình nhỉ, chỉ hơi ngốc nghếch khi đối mặt với Nghiêm Kỷ và tình cảm thôi.”
Mộc Trạch Tê cũng thừa nhận: “Quả thật có đôi lúc mình không dám đối mặt với Nghiêm Kỷ, lúc trước kia tớ nhìn thấy anh ấy còn không dám nói một câu nào.”
Dĩ nhiên La Nam Nam nhớ rõ dáng vẻ như con chim cút của Mộc Trạch Tê khi đối mặt với Nghiêm Kỷ hồi trước.
Lúc đó cô ấy còn thấy bực mình, nhưng bây giờ lại thấy khoái chí.
“Cho dù là như vậy nhưng giờ cậu ta đã bị cậu cầm đầu rồi, tớ hả hê lắm. Cậu ta biết cậu ở đâu nhưng vẫn cố nhịn. Ý của cậu ta chính là chờ cậu quay lại.”
“Nghiêm Kỷ biết sao?” Mộc Trạch Tê vô cùng ngạc nhiên, Nghiêm Kỷ biết mà lại không tới bắt mình sao?
Chẳng lẽ Nghiêm Kỷ thật sự đã hối cải rồi? Tỉnh ngộ nhanh như vậy?
Đúng lúc này, Trần Triết bưng trà nóng với đồ ăn vặt, sau khi gõ cửa thì bước vào phòng.
La Nam Nam thuận tay cầm ly trà nóng lên nhấp một ngụm, liếc mắt nhìn Trần Triết.
“Trần Triết đã lén lút liên lạc với địch từ sớm rồi, Nghiêm Kỷ vẫn luôn biết là cậu ở đâu.”
Mộc Trạch Tê quay đầu nhìn Trần Triết.
Trần Triết đang bưng trà nóng đột nhiên được “quan tâm”, động tác cứng đờ, khát vọng muốn được sống sót cực mạnh, vội vã giải thích.
“Các cậu bảo là muốn kiểm tra Nghiêm Kỳ chứ có bảo là muốn dồn cậu ta vào chỗ chết đâu! Đàn ông không biết vợ mình đang nơi nào thì kiểu gì cũng bị ép đến phát điên thôi! Đấy là bản năng bình thường của đàn ông. Không thể kiểm tra như thế được.”
Ba người cùng uống trà nóng.
Trần Triết quay sang hỏi Mộc Trạch Tê: “Cậu tính khi nào thì quay lại? Nghiêm Hạp cũng gần được một tuổi rồi đấy.”
La Nam Nam liếc mắt nhìn Trần Triết, cậu lập tức muốn chứng minh bản thân vô cùng trong sạch: “Thật sự không phải hỏi cho Nghiêm Kỷ đâu! Tớ muốn hỏi cho Tiểu Nghiêm Hạp thôi mà.”
Mộc Trạch Tê thở dài. Bây giờ cô cũng thấy nhớ con trai lắm. Là một người mẹ, Mộc Trạch Tê cũng không muốn bỏ qua quá nhiều khoảnh khắc lớn lên của con trai mình.
“Chắc cũng sắp đến lúc quay lại rồi.”
La Nam Nam gật đầu, ai làm mẹ mà không nhớ đến con mình, huống hồ Tiểu Nghiêm Hạp còn đáng yêu như thế.
Mấy hôm nay, trời hết mưa thì lại có tuyết.
Mộc Trạch Tê xuống nhà xúc tuyết.
Thật ra thì Trần Triết đã xúc một lần trước đó rồi nên lớp tuyết cũng không dày.
Nhưng mà Mộc Trạch Tê đang rảnh rỗi không có chuyện làm, muốn hoạt động gân cốt một chút.
Vài cơn gió tuyết thổi tới, Mộc Trạch Tê cúi đầu, chậm rãi xúc từng xẻng tuyết nhỏ.
Bỗng nhiên.
“Mẹ ơi!”
Tiếng trẻ con non nớt có hơi ngọng vang lên rõ ràng trong gió tuyết se lạnh.
Động tác xúc tuyết của Mộc Trạch Tê khựng lại.
Cho dù lúc Mộc Trạch Tê rời đi Nghiêm Hạp còn chưa biết nói, nhưng người làm mẹ như Mộc Trạch Tê nghe thoáng qua là biết đó có phải giọng của con mình hay không.
Mộc Trạch Tê chợt quay đầu lại nhìn.
Cô thấy Nghiêm Kỷ một tay cầm cái ô to đùng màu đen, ôm Nghiêm Hạp mặc áo lông thỏ, được bao thành cục bông tròn ở trong lòng.
Tuyết không lớn nhưng gió lại không nhỏ.
Nghiêm Kỷ nghiêng phần lớn dù sang phía con trai nên có không ít tuyết đọng lại trên vai còn lại của anh.
Nghiêm Kỷ nhìn Mộc Trạch Tê, khẽ mỉm cười. Cả người trông vô cùng trầm lặng lại dịu dàng.
Lúc này, Mộc Trạch Tê nhìn thấy Nghiêm Kỷ, nỗi nhớ nhung mới xông lên não, trong lòng chua xót.
Hai người họ yên lặng nhìn nhau dưới trời gió tuyết.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!” Găng tay của Nghiêm Hạp trông cũng tròn trịa, đôi tay nhỏ bé cố vươn về phía Mộc Trạch Tê, muốn tìm mẹ.
Nghiêm Kỷ khẽ thở dài, thả cậu bé xuống, để cho bé con tự đi: “Đi tìm mẹ đi con.”
Nghiêm Hạp lâu rồi không được gặp mẹ, nhưng nhìn thấy bóng người là đã nhận ra ngay, kêu lên từ xa, vô cùng hưng phấn
Chân vừa chạm đất là đã bước tập tễnh muốn chạy về phía Mộc Trạch Tê, quần áo lại mặc dày, nhóc con bé bé tròn vo như quả bóng.
Cậu bé hơi gấp gáp, muốn nhanh chóng chạy tới chỗ mẹ, quờ quạng bước đi nhưng không biết phải làm sao vì xương còn mềm, lại chưa quen đi.
Vì vậy hai cái tay nhỏ thì cứ quơ quơ, bắp chân thì không theo kịp tốc độ tay, gấp đến mức kêu “a a”.
Mộc Trạch Tê nhìn hình dáng bé xinh trước mặt mà bị chọc cười, cô ngồi xổm xuống, vỗ tay nói: “Cục cưng, tới chỗ mẹ nào.”
Nghiêm Hạp nghe thấy mẹ gọi mình thì lại càng kích động, chân nhỏ lại càng bước nhanh hơn. Sâu đó “ùm” một cái té lăn trên đất, cái mông nhỏ ngồi bệt xuống đất.
Mộc Trạch Tê “ai da” một tiếng, vô cùng đau lòng, định đi tới ôm cậu bé dậy.
Nghiêm Kỷ lại ngăn cô lại, anh nói: “Nó làm được, em cứ để nó tự đi đi.”
Mộc Trạch Tê nghe anh nói như thế thì ngưng bước chân, đôi môi mím lại, đôi mắt ướt át nhìn con trai, cổ vũ con: “Cục cưng, không cần vội, mẹ ở đây mà.”
Đôi tay nhỏ bé của Nghiêm Hạp chống xuống đất, chậm rãi tự mình bò dậy, lảo đảo chạy về chỗ mẹ.
Miệng nói còn chưa sõi nhưng mà lại rất to mồm: “Mẹ ơi, moa!”
Mộc Trạch Tê nhìn thấy con trai chạy về phía mình, khi ôm con vào lòng thì lòng cô liền mềm nhũn. Nhưng Mộc Trạch Tê còn không kịp rơi nước mắt vì cảm động thì Nghiêm Hạp vùi đầu trong lòng cô đã bắt đầu “oa oa” khóc lớn, khóc đến mức vô cùng tủi thân.
Mộc Trạch Tê vô cùng lo lắng, tưởng là con ngã đau chỗ nào, nhưng nhìn con tròn vo như quả cầu thế này cũng không kiểm tra được cái gì.
Cô chỉ đành dỗ cho con nín khóc, nhưng càng dỗ thì lại càng khóc to hơn.
Khi thấy Nghiêm Kỷ chậm rãi đi tới, Mộc Trạch Tê như thể tìm được chỗ dựa, cũng sắp òa khóc tới nơi, ôm con trai hỏi Nghiêm Kỷ với vẻ mặt vô cùng tủi thân: “Nghiêm Kỷ! Làm sao bây giờ? Có phải con ngã đau chỗ nào không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận