Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Điền Yên, Điền Yên…”

Bàng Kinh Phú cực kỳ giống một chú chó lớn thiếu tình yêu có tâm trạng thất thường. Anh còn phiền hơn con chó đang không ngừng sủa ngoài cửa.

Số 27 đường Weisenau, 3800 Unterseen, là một bệnh viện tư nhân lớn.

Sau khi Bovis dạy học xong, ông lái xe đến cổng bệnh viện. Một chiếc Bentley màu đen đã sớm đậu trên đường trước cổng.

Bovis xách theo túi quà xuống xe, đi tới xe Bentley, cong ngón tay gõ nhẹ lên mui xe.

Người lái xe là một thành niên tóc đỏ. Bovis mỉm cười dịu dàng với cậu ta qua kính chắn gió phía trước.

Nham Oanh nuốt nước bọt trong cổ họng, khó tránh khỏi cảm giác khẩn trương. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp người đàn ông này, trước đây chỉ nghe Phó Hách Thanh nói, chỉ dựa vào tuổi tác của ông gần như có thể xác nhận.

Người đàn ông này chính là cha của Bàng Kinh Phú.

Sau khi Bàng Kinh Phú xuống xe, anh đi cùng ông về phía bệnh viện. Hai người không phân cao thấp, ngay cả vóc dáng, bóng lưng cũng giống đến tám mươi phần trăm.

Điều duy nhất có thể phân biệt rõ ràng là Bàng Kinh Phú không có những nét đặc trưng quá đa chủng tộc giống cha anh và gần như đầu đầy tóc đen của ông cũng sắp chuyển sang màu trắng.

Khi y tá bệnh viện nhìn thấy Bovis đến thì nhiệt tình tiến lên chào hỏi, cũng dùng tiếng Trung để gọi ông: “Bàng tiên sinh.”

Sau đó hai người dùng tiếng Đức để trao đổi.

“Bà ấy thế nào rồi?”

“Bà ấy đang hồi phục khá tốt, nhưng bác sĩ phục hồi chức năng vẫn chưa đến, khoảng ba giờ anh ấy sẽ đến, khi nào anh ấy đến ngài thì có thể hỏi chi tiết.”

Y tá ở phía trước dẫn đường, Bovis cản lại, cười nói không cần, đưa Bàng Kinh Phú vào thang máy.

Trong thang máy yên tĩnh, Bovis bất thình lình lên tiếng.

“Ba cho rằng con sẽ ở lại châu Á đến hết đời. Tại sao đột nhiên lại đến đây? Còn cố ý tìm ba sao?”

Bàng Kinh Phú đút hai tay vào túi quần, dây khóa kéo hoodie đen được kéo lên tận trên cùng. Giọng anh có vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Nếu như tôi thật sự đến tìm ông, chuyện đầu tiên tôi làm chính là giết chết ông.”

“Ba biết con hận ba, nhưng nếu như không phải nhờ ba, con cũng sẽ không có ngày hôm nay.”

Bovis cảnh cáo anh: “Đừng để quân đội phạm tội của con gây rắc rối ở đây, ba sẽ nhắm mắt làm ngơ trước việc con vi phạm quy tắc.”

“Bây giờ ông không tư cách thương lượng với tôi.”

Cửa thang máy mở ra, Bovis nhìn thấy bác sĩ xuất hiện ở cửa thì rất tự nhiên thay đổi thành vẻ mỉm cười. Đó là chiếc mặt nạ bẩm sinh trên mặt ông, giống như thể ông chưa bao giờ tức giận và sẽ không bao giờ bỏ qua cho bất cứ ai dám thách thức ranh giới cuối cùng của mình.

Đến trước cửa một phòng bệnh, Bovis nhập mật khẩu khóa cửa điện tử rồi mở cửa phòng ra.

Đây là khu phòng bệnh gia đình có bếp và phòng tắm, chỉ có thể đi qua phòng khách phía trước mới có thể đến được giường của bệnh nhân ở phía sau.

Một người phụ nữ đang ngồi trên giường, tay cầm cái lược chải lại mái tóc dài của mình. Bà ngồi dựa trên giường bệnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên người không mặc quần áo bệnh nhân mà chỉ mặc một chiếc váy màu xanh đơn giản mộc mạc. Thân hình gầy yếu, tuy không uyển chuyển quyến rũ nhưng lại mềm yếu dịu dàng.

Là một mỹ nhân phương Đông điển hình, với đôi lông mày dài, răng trắng môi đỏ. Có lẽ ông đã chăm sóc cho bà quá tốt. Trong ấn tượng của Bàng Kinh Phú, bà không khác gì mười hai năm trước, cho dù bây giờ đã bốn mươi bảy tuổi, cũng vẫn còn bộ dáng thướt tha như xưa.

Khi Bovis đi đến trước mặt bà, bà ấy mới nhận ra có người đi vào. Bà ấy sợ đến mức run rẩy kịch liệt, chiếc lược từ trong tay rơi xuống chăn, sau đó từ chăn trượt xuống sàn.

Bovis đặt túi quà lên bàn, cầm chiếc lược gỗ lên, mỉm cười xoa má bà. Người phụ nữ cũng mỉm cười với ông, cong đôi lông mày xinh đẹp, khóe mắt có nếp nhăn li ti, bà ngẩng đầu lên tiếp nhận nụ hôn nhẹ trên trán.

Bovis ghé vào tai bà ấy, lớn tiếng nói: “Nhìn xem ai đến này.”

Lúc này người phụ nữ mới quay đầu lại, thấy Bàng Kinh Phú đứng ở cuối giường.

Anh đút hai tay vào túi, đứng thẳng như đang kiểm soát không gian mình đứng trong tay. Khí chất của anh không phân cao thấp với người đàn ông đó, thậm chí còn tàn ác hung ác hơn Bovis năm đó.

Anh híp mắt đối diện với bà, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng lộ ra vẻ bất mãn sâu sắc. Dù đây là mẹ anh, nhưng ánh mắt anh nhìn bà ấy như một người xa lạ đi ngang qua đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận