Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Theo những gì Tú Tiêu nói thì có vẻ Túc lão hán chỉ tấn công những nữ nhân còn đang tiết sữa sau khi sinh con. Điều này khiến Yến Tuyền nhớ tới Huệ An thánh tăng, nỗi ám ảnh của vị Phật sống thánh tăng này cũng là vì một ngụm sữa mẹ.
Quán gạo của Túc lão hán không được gọi là lớn, bên trong chất đầy những thùng gạo trắng tinh. Lúc này, Túc lão hán đang ngồi giữa những thùng gạo đó, ăn chén cơm trắng nóng hổi.
Trên bàn bày một đĩa đồ ăn và một bình rượu, Túc lão hán ăn rất chậm, ông ta nhai kỹ từng miếng một rồi mới từ từ nuốt xuống, mỗi khi lỡ như có một hạt cơm bị rơi ra khỏi bát, ông ta cũng sẽ nhặt lên ăn lại.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đang định bước vào bên trong thì có người đã đi vào trước họ một bước.
Nam nhân đó đang bế một đứa bé, sau lưng có một con chó đi theo, hắn ta hỏi Túc lão hán: “Đứa bé này là của ngươi à?”
Túc lão hán còn chưa kịp trả lời thì đã có thêm rất nhiều người kéo đến, trong đó có phụ mẫu, huynh đệ và cả nhạc phụ, nhạc mẫu của nam nhân kia. Thấy vậy thì Yến Tuyền đã biết đây chính là cả nhà Vu Toàn và cả nhà Ách Nhi rồi.
Sự ồn ào đã thu hút rất nhiều người xúm lại, bọn họ đều đến để hóng chuyện.
Túc lão hán bình tĩnh đặt bát đũa xuống, lắc đầu nói: “Không phải của ta.”
Vu Toàn thở phào nhẹ nhõm rồi lại hỏi: “Giữa ngươi và Ách Nhi có gian tình không?”
Túc lão hán gật đầu: “Sữa của nàng ta rất ngọt.”
Câu nói này một lần nữa đã phá hủy đi hy vọng nhỏ bé của Vu Toàn, hắn ta tức giận đá vào chiếc thùng đựng đầy gạo bên cạnh, thùng gạo vỡ ra, gạo đổ ào ào ra vương vãi khắp trên mặt đất.
Túc lão hán không thể ngồi yên được nữa, ông ta đứng dậy với vẻ mặt đầy u ám, vẻ mặt của ông ta giờ đây đã không còn giữ được nét bình tĩnh như lúc nãy nữa. Những người đứng xem xung quanh cũng bất giác lùi lại một bước, chỉ có Yến Tuyền, Tống Thanh Dương và con chó bên cạnh Vu Toàn vẫn đứng yên đó, con chó lớn cảm nhận được sự nguy hiểm nên ngay lập tức hướng về phía Túc lão hán sủa liên tục.
Túc lão hán không hề hoảng sợ trước hàm răng nanh sắc nhọn của con chó lớn, ông ta giơ chân lên đá về phía nó nhưng bị Tống Thanh Dương giơ chân lên chặn lại. Chỉ có Tống Thanh Dương, một người luyện võ mới biết được Túc lão hán đã dồn bao nhiêu sức lực trong cú đá này. Nếu con chó bị đá trúng thì những chiếc răng nanh của nó có cứng cáp đến đâu cũng sẽ bị đá gãy.
Tất cả mọi người đều không quen biết Yến Tuyền và Tống Thanh Dương, Túc lão hán cũng không quen biết họ, ông ta còn tưởng rằng hai người họ là trợ thủ được Vu Toàn tìm đến. Vẻ mặt ông ta trở nên nghiêm túc hơn nhiều khi nhìn thấy Tống Thanh Dương có thể đỡ được một cú đá của mình, ông ta cũng không quan tâm gì khác mà ngay lập tức giơ tay đấm về phía Tống Thanh Dương.
Tống Thanh Dương dễ dàng chặn lấy cú đấm đó rồi ngay lập tức đánh trả lại, hắn vừa đánh trả vừa không quên bảo Yến Tuyền kéo Vu Toàn đứng tránh xa một chút.
Hai người họ cứ đánh nhau trong quán gạo nhỏ đó, những thùng gạo xung quanh khó lòng tránh khỏi việc bị đánh trúng. Trong phút chốc, những hạt gạo trắng tinh bay ra khắp nơi, chúng văng đầy lên đầu, lên người của bọn họ. Cuối cùng, Túc lão hán đã thua Tống Thanh Dương, ông ta bị đánh nằm gục xuống đất, nôn ra một ngụm máu lên trên những hạt gạo trắng trước mặt khiến chúng bị nhuộm đỏ tươi.
Túc lão hán nhếch khóe miệng, ông ta tỏ ra đầy căm hận, đau lòng nói: “Lãng phí đồ ăn sẽ bị cho xuống địa ngục đó!”
“Lãng phí đồ ăn sẽ bị cho xuống địa ngục, vậy ngươi cưỡng bức người khác thì không sợ phải xuống địa ngục sao?” Tống Thanh Dương đỡ ông ta đứng dậy rồi cho ngồi xuống ghế, để tránh ông ta làm thương những người khác, hắn đã điểm huyệt cơ thể ông ta, chỉ chừa lại cái miệng là có thể cử động.
Những người đứng xem xung quanh nhìn thấy vậy lại xúm lại chửi rửa Túc lão hán đáng chết.
Yến Tuyền chen qua đám người tiến lên hỏi Túc lão hán: “Ngươi nói đi, tại sao ngươi lại nhắm vào nữ nhân đang cho con bú để ra tay?”
Túc lão hán im lặng không nói gì, Yến Tuyền suy nghĩ một chút rồi lấy cây sáo quỷ ra bắt đầu thổi.
Tiếng sáo trầm thấp, yếu ớt như tiếng than khóc, trong ánh hoàng hôn này càng khiến bầu không khí lan tỏa ra một cảm giác buồn bã và cô đơn. Tiếng khóc phát ra từ những người đứng xem, sau đó hết người này đến người kia lần lượt lau nước mắt, Túc lão hán cũng không kiềm chế được mà rơi hai hàng lệ. Trong tâm trạng đau thương tuyệt vọng như vậy, khi Yến Tuyền hỏi lại, ông ta mới trở nên thành thật hơn.
Túc lão hán nhìn chằm chằm vào những hạt gạo trắng tinh trước mặt rồi đắm chìm vào hồi ức.
Kể từ khi ông ta có kí ức thì đã sống trong hẻm Liễu Tiền rồi, lúc nào cũng mặc trên người bộ y phục vừa rộng vừa dài, không hề vừa vặn với dáng người ông ta và đi chân trần chạy khắp con hẻm này.
Mọi người đều biết ông ta nhưng dường như lại không quen ông ta, bọn họ đều gọi ông ta là đứa con hoang, chỉ có một bà hàng xóm gọi ông ta là Tiểu Túc nên ông ta mới biết được họ của mình là Túc nhưng lại không có tên.
Sau này, Túc lão hán mới nghe thấy người khác nói về thân thế của mình, lớn khái là mẫu thân của ông ta đã vụng trộm rồi sinh ra ông ta, sau đó khi sự việc phanh phui thì bị phụ thân ông ta chém chết rồi người nọ cũng tự sát theo.
Vì là cô nhi nên việc không có đủ cơm ăn áo mặc là chuyện rất bình thường, thỉnh thoảng có người thấy ông ta đánh thương quá thì bố thí cho vài đồng nhưng đa phần ông ta đều ở trong tình trạng đói bụng, nhất là sau khi bà nhà hàng xóm mất.
Túc lão hán vẫn còn nhớ vào cái ngày mùa đông năm đó, bà nằm liệt giường vì bị bệnh lâu ngày nhưng bỗng có một hôm, bà ấy lại cố gắng chịu đựng cơn đau mà bước khỏi giường, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ từ bên dưới chiếc thùng. Trong đó còn có số tiền mà bà đã dành dụm suốt cả cuộc đời mình.
Bà lấy tiền mua quan tài ra rồi bảo ông ta lấy số tiền còn lại ra quán gạo mua hai cân gạo trắng về.
Đó là lần đầu tiên ông ta được ăn cơm trắng, lớp cơm trắng như lớp tuyết chất đống trên mái hiên vậy, cơm trắng bốc khói nghi ngút, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi thơm ngọt ngào đó. Không cần có thêm món gì khác, ông ta cũng có thể ăn đến tận ba bát cơm lớn. Trong ký ức của ông ta thì đó là lần đầu tiên ông ta được ăn một bữa no nê đến vậy.
Sau khi ăn cơm với bà xong không bao lâu thì bà đã qua đời, kể từ đó số lần mà ông ta đói bụng trở nên thường xuyên hơn. Mỗi lần đói đến mức lồng ngực sắp áp sát vào lưng thì trong đầu ông ta đều là hình ảnh của bát cơm nóng hổi, bốc khói nghi ngút của năm đó.
Cái đói buộc Túc lão hán phải đi trộm cướp, ban đầu ông ta bị đánh nhiều hơn là những gì mình đã trộm được, dần dần ông ta tự rút ra kinh nghiệm, biết được rằng không thể chỉ dựa vào vũ lực để trộm cắp mà còn cần phải dùng đến trí óc nữa.
Sau khi nghĩ thông suốt, điều này đã giúp ông ta đến gần với bát cơm trắng hơn, chủ quán gạo bị ông ta cướp bóc mấy lần rồi cũng không còn cách nào khác đành phải dùng ba bát cơm trắng để thu nhận ông ta làm người làm.
Không có tiền lương, mỗi ngày chỉ được một bát cơm trắng lớn nhưng dù là vậy thì ông ta vẫn bằng lòng ở lại.
Câu nói cửa miệng mà chủ quán gạo lặp đi lặp lại mỗi ngày là: “Lãng phí đồ ăn sẽ bị cho xuống địa ngục đó!”
Mỗi lần chủ quán vừa nói câu này cũng sẽ vừa nhặt lại những hạt gạo vô tình rơi vào những góc khuất.
“Ngươi đã được ăn cơm trắng, đã đạt được mục đích rồi, thế thì tại sao sau này lại còn trở thành côn đồ nữa?” Túc lão hán nói chậm quá, Yến Tuyền không nhịn được nên đành lên tiếng hỏi.
“Ta đã từng nghĩ cơm trắng là thứ ngon nhất trên đời này, cho đến một ngày…”
Ông ta nhớ rằng lúc đó đang là mùa hè, nương tử của chủ quán sinh được một nhi tử, chủ quán vui lắm nên đã phát trứng gà đỏ và lì xì cho mọi người trong quán gạo. Trong bao lì xì có sáu đồng, mặc dù không nhiều nhưng đây là số tiền đầu tiên mà ông ta tích lũy được. Từ đó về sau, dù tuổi còn nhỏ nhưng ông ta lại có thêm công việc giặt tã lót.
Ban đầu khi Túc lão hán vào phòng bà chủ lấy tã, bắt gặp bà ấy đang cho con bú thì bà ấy còn che chắn lại một chút nhưng trải qua nhiều lần thì cũng không thèm che chắn nữa, trước mặt ông ta mà bà ấy vẫn vạch ra cho con bú.
Dù đứa bé có khóc lớn cỡ nào thì chỉ cần được bú sữa thì sẽ im lặng ngay, bầu sữa đó trắng ngần như cơm trắng vậy, nó căng tròn như một bát cơm trắng đầy ắp, bên trên được đặt thêm một miếng thịt heo chiên giòn với nước sốt đỏ.
Mỗi lần nhìn bà chủ dỗ dành nhi tử, Túc lão hán không ngừng nghĩ về việc trước đây có phải ông ta cũng được mẫu thân ôm vào lòng dỗ dành vậy không? Có phải ông ta cũng được mẫu thân ôm ấp rồi cho bú như thế này không? Bỗng ông ta cực muốn nếm thử sữa từ bầu ngực tròn trịa đó, muốn thử dòng sữa thơm lừng đó.
Hôm đó, ông ta lại sang phòng bà chủ lấy tã, bà ấy đang ôm con cho bú và nằm ngủ trên chiếu, đứa bé đã chìm vào giấc ngủ nên buông bầu ngực trong miệng ra, bà ấy thì cũng ngủ quên mất rồi. Hai bầu ngực tròn trịa cứ thế mà phơi bày ra ngoài, sữa trên đó thì không ngừng rỉ ra.
Ông ta không kiềm chế được mà nuốt khan một cái rồi bất giác tiến lại gần, cuối cùng không nhịn được mà thè lưỡi ra bắt lấy một giọt sữa đang nhỏ xuống.
Vị ngọt nhè nhẹ và mùi sữa thơm nồng nàn, nó ngon hơn cơm rất nhiều. Ông ta bắt chước hành động của đứa bé, ngậm lấy cái đỉnh của bầu ngực đó rồi mút thật mạnh, uống hết ngụm này đến ngụm khác.
Bà chủ đang ngủ thì tưởng là nhi tử mình đang ăn nhưng khi phát hiện ra thì ông ta đã mút sạch sữa của hai bầu ngực rồi.
Bà chủ hét ầm lên rồi đẩy ông ta ra, lúc này ông ta mới hoàn hồn lại sau mùi sữa thơm lừng và ấm áp đó rồi hoảng sợ bỏ chạy ngay.
Sau đó, ông ta đã bị chủ quán đuổi ra khỏi quán gạo. Sau khi rời khỏi quán gạo ông ta lại sống trong những tháng ngày có bữa đói bữa no nhưng ông ta không hề hối hận. Từ đó trở đi, mục tiêu theo đuổi trong đời của ông ta đã có thêm một thứ khác, ông ta không chỉ muốn có được số gạo ăn mãi không hết mà còn muốn có được thứ sữa ngọt ngào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận