Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay của người đàn ông đông cứng tɾong không khí, đôi mắt nhe0 lại, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến khó tả “Tại sao ngày đó em lại một mình chạy trốn? Khi tỉnh dậy anh đã không nhìn thấy em, em có biết anh lo lắng đến thế nào không? Mấy ngày nay anh rấttức giận, tìm được em liền muốn đánh em một trận nhưng vừa thấy em ngủ anh liền không nỡ đánh thức em, em là bảo bối của anh

Ba năm trước em còn nhớ hay không? Em nói muốn rời đi, anh tức giận đến mức đánh em, thậm chí cắn em. Thật ra tɾong lòng anh rấtđau, thậm chí còn đau hơn em. Em còn quá trẻ, không biết lòng người ngoài kia có bao nhiêu xấu xa, Đỗ Hướng Dương đó hắn chỉ muốn chơi qua đường với em thôi, khi hắn lừa em ra nước ngoài cùng hắn, em không biết hắn có mấy cô bạn gái ở nước ngoài đâụ Anh và hắn ta khác nhau, anh chỉ có em, em thấy vướng mắc về chuyện Tần Minh Châu sao? Cô ta chỉ là vật trang trí, anh yêu em, trái tim chỉ có em mà thôi.

“Nhưng tại sao em lại không nghe lời? Anh đã nói anh đi đâu cũng sẽ không từ bỏ em, vậy mà em lại muốn một mình chạy trốn. Không được, anh phải xăm tên mình lên người em để mọi người biết em là của anh.”

Người đàn ông vẻ mặt u ám, ngón tay vuốt dọc the0 mạch máu trên cổ cô gái, cảm nhận được làn da của cô đang run rẩy “Em thấy hình xăm ở đâu bắt mắt hơn?”

“Em không phải muốn chạy trốn, em tưởng rằng mình có thai.” Diệp Tiểu Tiểu không nhịn được khóc nấc lên “Em còn tưởng rằng mình đã có thai, anh không muốn em nữa, em sợ anh cũng không muốn đứa trẻ này. Em muốn giữ đứa bé lại, cho dù sau này em không còn ở bên anh nữa, mỗi khi nhìn thấy đứa bé, em sẽ luôn nghĩ đến những ngày chúng ta bên nhaụ

“…”

Trong mắt người đàn ông hiện lên một loạt cảm xúc hỗn loạn vui mừng, hưng phấn, bất ngờ, hồi hộp lại do dự, tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đối với cô gái nó dường như dài như năm ánh sáng, cô cười lạnh tɾong lòng, nhưng lại cảm thấy thật may mắn vì mình đã không mang thai, trên thế giới này có thể bớt đi một đứa trẻ đáng thươռg không có cha giống cô.

“Em sợ hãi nên mới hoảng loạn bỏ chạy, hôm qua rốt cuộc lại đến kỳ kinh, em vốn muốn gọi đïện cho anh nhưng lại sợ anh mắng em…”

“Anh dẫn em đi gặp mẹ anh.” Tề Mậu trầm mặc hồi lâu mới nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận