Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mị Lực
Kiều Sở đi phía sau Bùi Uyên, đã sắp hoàn toàn biến thành đốm nhỏ.
[Anh cả tức giận trông ngầu quá đi! Đẹp trai đến mức không dời mắt nổi! Mình nên lấy anh cả làm linh cảm mà vẽ một bức tranh! Biến anh thành nam chính!]
Bùi Uyên kéo Kiều Sở Sở quay lại phòng bệnh, hình như khóe miệng có xu hướng cong lên.
Coi như là tinh mắt.
Bùi Uyên đóng chặt cửa, quay đầu nhìn lại nhìn thẳng vào cô.
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng nhìn anh cười ha ha.
[Con mẹ nó mị lực đàn ông, anh “mẹ” đến đây anh “mẹ” đến nè ha ha…]
Bùi Uyên: “…”
Anh là anh “mẹ” hả?
Kiều Sở Sở cụp mắt, đôi mắt len lét chuyển động: [Thiết lập anh “mẹ” chắc là thành công, ở trong mắt người ngoài là người khiêm tốn, trong xương cốt là kẻ thần kinh si tình, yêu nữ chính nhưng không nói rõ, còn có thể nấu cơm cho nữ chính ăn, sấy tóc cho nữ chính, chính xác là loại đàn ông ba tốt bụng dạ khó lường chơi chiêu nắm dạ dày nữ chính, hơn nữa trong mắt nữ chính anh là người đàn ông vô cùng dịu dàng, sự tương phản thế này mới thú vị.]
Kiều Sở Sở mím môi đè ép khóe môi đang cười: [Tiếc rằng anh mình không như vậy, tuy rằng lúc anh làm việc sấm rền gió cuộn, nhưng quả thật anh là anh “mẹ” vô cùng dịu dàng, ở trước mặt người nhà chính là kiểu người không hề có chút ý xấu nào.]
Không biết Bùi Uyên đã quay về giường lúc nào: “Kiều Sở Sở em không cảm thấy kim cương hồng quá quý giá, đeo trên tay dễ mất sao?”
Kiều Sở Sở sửng sốt, nhìn nhẫn: “Em cũng có lo lắng như vậy.”
Khóe miệng Bùi Uyên cong lên, dịu dàng nói: “Vậy đưa nhẫn cho anh đi, anh giữ hộ em.”
Cô không nói hai lời, để lại nhẫn kim cương hồng vào trong hộp quà, đưa cho Bùi Uyên: “Anh định để đâu?”
“Quỹ bảo hiểm.” Bùi Uyên mỉm cười nhận lấy: “Cả đời cũng không lấy ra.”
Kiều Sở Sở: “… Cả đời này em cũng không thể lấy ra đeo nữa sao?”
Bùi Uyên tiếp tục duy trì nụ cười: “Anh đặt cho em viên kim cương hồng khác là được rồi.”
Kiều Sở Sở: “? Em đeo nhẫn của anh hai với em đeo cái anh tặng, không phải không có gì khác nhau à?”
Bùi Uyển mở laptop ra: “Đương nhiên khác nhau, anh hai em kiếm tiền không dễ, em ấy tặng em mấy món đồ, chúng ta vẫn nên cẩn thận cất kỹ thì hơn.”
Kiều Sở Sở: “… Có chút đạo lý.”
Cô ngồi ở mép giường, cười trìu mến với Bùi Uyên: “Anh cả đối xử với anh hai tốt quá, trước đây anh hai tặng em cái gì, anh cả cũng giúp em giữ gìn.”
Mặt mày Bùi Uyên cũng cong cong, đưa laptop về phía cô: “Em thấy cái nhẫn này thế nào?”
Đập vào trong mắt là hình ảnh một viên kim cương vô cùng xinh đẹp dùng làm nhẫn kim cương hồng.
So với cái Bùi Triệt tặng thì to hơn, trong hơn.
Cô không phải là người rất thích đá quý, nhưng nhìn thấy cái này cũng vô cùng kinh ngạc vui mừng: “Cái này cũng đẹp!”
Bùi Uyên hiểu rõ: “Được, lấy cái này.”
Kiều Sở Sở bắt đầu cảnh giác: “Nhưng cái này rõ ràng quý giá hơn cái anh hai tặng, thoạt nhìn càng quý báu, chắc hẳn càng nên đặt trong két sắt mới đúng.”
Bùi Uyên cầm điện thoại gửi tin nhắn cho thư ký: “Không, đó là ảo giác của em.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô bỗng nhiên nghĩ đến: “Con trai của bà Trương còn có cơ hội hợp tác với anh nữa không?”
Bùi Uyên không thèm ngẩng đầu: “Không.”
Kiều Sở Sở gãi đầu: “Nếu dự án của ông ta không tệ thì vẫn nên tiếp nhận đi, đừng trì hoãn việc anh kiếm tiền.”
Bùi Uyển thản nhiên liếc nhìn cô một cái: “Dự án của ông ta cũng chỉ là có khả năng mà thôi, không tính vô cùng xuất sắc, chỗ anh còn có vài cái xuất sắc, vốn anh thấy ông ta vì gặp anh mà suýt đặt cược mạng sống mới muốn kéo ông ta, hiện tại ngẫm lại vẫn nên bỏ đi, nhà ông ta không xứng đáng.”
Bùi Uyên cầm điện thoại: “Tại thời điểm quan trọng gặp một người khiến người ta vô cùng tức giận như thế, anh chuyển chút tiền cho em, em đi mua quần áo màu đỏ và tiền lì xì đi đuổi xui đi.”
Nói xong, Kiều Sở Sở nhận được một khoản tiền Bùi Uyên chuyển đến.
Bùi Uyên ra lệnh đuổi khách: “Anh làm việc đây, em ở một lúc rồi về nhà.”
Kiều Sở Sở cũng không nói thêm, xoay người rời đi.
[Đúng lúc mình đi xem quà năm mới rồi mua tặng các anh ấy.]
Bàn tay đang gõ bàn phím của Bùi Uyên dừng một lát, nhìn về phía bóng dáng của Kiều Sở Sở, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái khó thấy được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận