Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Dương quỳ gối trên mặt đất, lấy di động trong túi ,ngón tay run run không ngừng ấn màn hình, thử vài lần, cuối cùng hắn chỉ có thể đem điện thoại đặt ở mặt đất, hèn mọn quỳ gối kia dùng ngón tay chạm chạm từng thao tác.

Gọi thông với điện thoại Bạch Vân Yển: “Anh…… Giúp giúp em, giúp em.”

Hắn không khống chế được nên trạng thái càng ngày càng hoảng loạn, thanh âm còn nhiễm một chút âm sắc khóc nức nở, sợ hãi không khống chế được thân thể của mình.

Bạch Vân Yển đem xe chạy đến khách sạn: “Hai người các người, trước tiên đem quần áo ướt trên người thay đổi đi.”

Tiêu Trúc Vũ đi đến phòng tắm, Bạch Dương vội vàng đuổi kịp.

“Không cho phép tiến vào.” cô –bang — một tiếng đóng cửa lại, Bạch Vân Yển bắt lấy cánh tay hắn kéo đến phòng khách: “Chờ ở đây, đợi chút sẽ có bác sĩ đến, trước đem quần áo đổi đã.”

Hắn bắt lấy cổ tay phải vẫn phát run như cũ không ngừng, bàn tay đè nặng lên hình xăm , chịu không nổi cùng hắn oán giận: “Em không làm được, dừng không được ,anh, anh giúp giúp em.”

Cái dạng này của hắn, rất khó để không làm cho người khác không nói một câu– phế vật.

Bác sĩ chịu trách nhiệm trị liệu cho Bạch Dương đã đến, nắm lấy tay đang phát run của hắn, lại lấy ra đèn pin bẻ ra mí mắt của hắn xem xét.

“Có phải cậu lại không uống thuốc đúng hạn hay không ?”

Ánh mắt Bạch Vân Yển sắc bén trừng hắn: “Có uống không?”

Hắn lắc đầu, tự biết mình sai ,đem tầm mắt rũ xuống.

“Tinh thần có vấn đề, cảm xúc quá kích động, phải uống thuốc đúng giờ.”

“Tôi không uống thuốc thì sao? Sẽ run mãi như vậy sao?”

“Cậu sẽ khống chế không được chính mình.”

Bác sĩ ân cần nói: “Uống thuốc chính là biện pháp trị liệu tốt nhất đối với cậu, cảm xúc kích thích là ảnh hưởng đến tinh thần, lần này chỉ là phát run, lần sau có khả năng sẽ tự mình hại mình, hoặc là giết người, ngẫm lại cho tốt, hôm nay vì sao lại đột nhiên phát tác.”

Áo ngủ rất lớn, mặc dù cô đã dùng dây thừng cột rất chặt rồi, nhưng cổ áo vẫn thực rộng

Cô dùng chăn bao lấy chính mình, đem thân thể vừa mới được ngâm nước ấm gắt gao bao bọc trong chăn giữ lại độ ấm, cẳng chân cũng cuộn lên ôm chặt, tư thế thoải mái dựa vào gối đầu mềm mại .

Gõ gõ.

Hai tiếng gõ cửa có tiết tấu , Tiêu Trúc Vũ liền biết người tiến vào, nhất định không phải là Bạch Dương.

Mở cửa chính là Bạch Vân Yển, hắn hướng vào trong phòng khách nhìn thoáng qua, cũng không có đóng cửa lại, đi tới.

“Tôi muốn yêu cầu cô giúp một chuyện.”

Khẩu khí nói ra như một trưởng bối, tuy nói là muốn cô giúp đỡ những càng giống ra lệnh cho cô hơn , mặc dù mặt mày hắn hiền lành, nhưng trong mắt lại không ôn như như Bạch Dương , chỉ lạnh nhạt nói ra lời này.

“Giám sát Bạch Dương uống thuốc có thể chứ? Nó hẳn là rất nghe lời cô nói.”

“Thuốc trị bệnh tâm thần sao?”

Bạch Vân Yển không có phản bác, từ trong túi đem hai hộp thuốc đặt ở đầu giường, vẫn còn mới.

“Mỗi ngày uống ba lần, mỗi lần hai viên cho mỗi hộp thuốc.”

Hắn phỏng chừng đã sớm đoán được cô sẽ không cự tuyệt hỗ trợ, dù sao lúc ở Ireland , Bạch Vân Yển cũng đã giúp cô gạt Bạch Dương, giúp cô điều trị đại não.

“Được, vậy khi nào cậu ta mới dừng quấn lấy tôi? Anh có thể đừng để cậu ta học cũng một trường được không .”

“Làm như vậy chỉ làm bệnh tình của nó càng thêm nghiêm trọng.”

“Tôi cũng sẽ bị cậu ta bức điên.”

“Cô phải tập thành thói quen, cần thích ứng.”

Đại khái bọn họ trời sinh đều có dục vọng muốn khống chế người phụ nữ của mình, vì vậy dù đối với người bình thường sẽ khó nói, nhưng đối với hắn thì mặt có thể không đổi sắc mà nói ra lời này, gặp được loại chuyện này, hắn cũng chỉ có thể giúp em trai mình.

“Tôi vừa rồi đã cho nó uống thuốc , đêm nay các người liền lưu nơi này qua đêm đi, không muốn nó tiến vào , thì cửa phòng ngủ nhớ khóa trái.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận