Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Suy luận kỳ quái của em chồng học sinh thể thao như em gái da đen hấp dẫn, ung thư top tệ hại lại tự tin banh mông cầu xin được chịch (phần 1)
(*Ung thư top: kiểu người có một nỗi ám ảnh lạ thường với TOP – vị trí hàng đầu.)
”Cậu nói gì?!” Tô Mộc trợn tròn hai mắt, thật sự không dám tin, gương mặt tràn đầy cảnh giác phòng bị lẫn kinh hoảng túm chăn thật chặt, nhìn Thẩm Thanh Lý.
”Ngủ với anh.” Thẩm Thanh Lý tiện tay ném đồ lót lên trên mặt đất, quần cũng cởi ra, vốn là bởi vì ra ngoài chạy bộ nên đồ mặc trên người cũng tương đối đơn giản, nửa người trên chỉ còn lại một chiếc áo lót và chiếc quần thể thao ngắn, bây giờ hai bộ quần áo cũng bị cởi ra, ném xuống đất, trên người chỉ còn lại một chiếc quần lót màu trắng bốn góc.
Có lẽ là vì sở thích thích vận động nên ngày thường vẫn hay ở trên sân bóng rổ, làn da phơi thành màu lúa mì khỏe mạnh, phối hợp với chiếc quần lót trắng tinh kia khiến người ta vô thức nghĩ tới mấy từ như em gái da đen hấp dẫn, bầu không khí nhất thời khẩn trương nhanh chóng lẫn vào một chút mập mờ, khiến người khác không khỏi đỏ mặt tim đập.
Tô Mộc cắn môi thật chặt, theo bản năng cúi đầu.
Chẳng qua là em gái da đen hấp dẫn này là một nhân vật tuyệt đối chủ động, trên người chỉ còn lại chiếc quần lót, Thẩm Thanh Lý trực tiếp ngồi ở mép giường, trên tay bỗng kéo nhẹ một cái, chiếc chăn mà Tô Mộc vừa mới nắm lấy bất chợt bị kéo qua, ném xuống mặt đất, cơ thể của Tô Mộc khẽ run mang theo những dấu hôn mập mờ phơi bày trong không khí, khó tin nhìn cậu ta, hốt hoảng muốn lấy thứ gì đó che cơ thể của mình lại.
”Còn che cái gì mà che? Nhìn thấy hết cả rồi.” Yết hầu ở cổ họng Thẩm Thanh Lý thản nhiên lăn lên lộn xuống, đầu gối hướng về phía Tô Mộc, vừa xoay chân, trong nháy mắt liền lộn lên trên người của Tô Mộc, hai chân tách ra cưỡi hai bên hông của Tô Mộc, Tô Mộc theo bản năng cúi đầu nhìn, có thể là bởi vì trong ngày thường luôn mặc quần thể thao ngắn, thế nên màu da theo chiều dài của chiếc quần thể thao ngắn hiện lên một đường ranh rõ ràng, tương tự như ranh giới giữa sữa bò và cà phê, dáng vẻ thoạt nhìn cực kỳ ngọt ngào…
Tô Mộc vuốt gương mặt đỏ bừng.
Rốt cuộc là đang suy nghĩ gì vậy…
Tô Mộc cắn răng.
Vào giây phút cuối cùng của thế giới kia, ký ức về mười nhiệm vụ tân thủ truyền vào trong đầu cậu, Tô Mộc tựa hồ đã trải qua mười lần ngủ cùng với nhân vật chính để hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, cho dù là hệ thống có bảo vệ kí chủ, khi thực sự tiến vào thế giới tiếp theo, ký ức của thế giới trước đó sẽ dần dần phai nhạt, nhưng hiện tại Tô Mộc chỉ vừa mới tiến vào thế giới mới, hơn nữa đối với loại chuyện ăn thịt này, một khi vết thương bị mở ra, cho dù có quên đi hết những ký ức trước đây thì cũng sẽ khiến người ta tự học…

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận