Chương 184

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 184

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ thấy dáng vẻ này của Mộc Trạch Tê, nỗi bất an xao động như sóng vỗ trong lòng mấy tháng nay mới tạm bình yên lại. Tâm trạng căng như dây đàn mấy tháng nay sắp ép anh phát điên cũng dịu xuống.
Anh quá nhớ cô, nhớ đến không chịu được.
Khi thấy Mộc Trạch Tê còn biết tỏ vẻ tủi thân với mình, Nghiêm Kỷ hưng phấn muốn gào thét thật to: “Mộc Trạch Tê vẫn để ý tới mình.”
Nghiêm Kỷ lấy khăn tay ra lau nước mắt cho Mộc Trạch Tê, nhìn chóp mũi, hốc mắt cô đều đỏ ửng cả lên, chọc người yêu thương.
Nghiêm Kỷ trêu chọc: “Nó đang uất ức đấy, lúc tới còn vô cùng phấn khích, đến khi nhìn thấy mẹ thì lập tức ủy khuất khóc lớn, cũng không biết là giống ai nữa.”
Mộc Trạch Tê…
“Nghiêm Kỷ…”
Nghiêm Kỷ dịu dàng gật đầu: “Anh biết, anh còn nhiều lời muốn nói hơn em, nhưng mà chúng ta vào trong trước đi, nếu không hai mẹ con đều sẽ bị lạnh cóng đấy.”
Thoáng cái bốn người và một đứa bé vây quanh bên cạnh lò lửa.
Nghiêm Hạp sau khi được dỗ dành thì nín khóc dựa vào trên người mẹ không muốn tách ra một giây phút nào, không cần ai nữa.
Ngay cả Nghiêm Kỷ cũng không thể ôm, bàn tay nhỏ bé nắm chặt quần áo của mẹ, chỉ cần mẹ mà thôi.
La Nam Nam đã có một cuộc trò chuyện thực sự với Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê vừa nghĩ đến việc quay trở về không lâu thì Nghiêm Kỷ đã tới, người đàn ông này cũng không thay đổi nhiều.
Nhưng mà nhà họ Nghiêm và nam chính luôn có một vài bản lĩnh, hơn nữa nếu anh mặc kệ Mộc Trạch Tê mới là kỳ lạ. Ha… Đúng là tiêu chuẩn kép.
La Nam Nam cũng tương đối bình tĩnh nói chuyện ôn hòa nhã nhặn.
Mộc Trạch Tê bỗng cảm thấy thật kỳ quái cũng vui vẻ cười. Cô cảm thấy La Nam Nam còn nghiêm khắc về phương diện tình cảm hơn cả mẹ mình.
La Nam Nam lên tiếng trước: “Tôi không phải là người cản trở tình cảm của hai người.”
Nghiêm Kỷ gật đầu, nói với thái độ rất chân thành: “Tôi biết, cho tới bây giờ vấn đề về mối quan hệ của hai chúng tôi đều không liên quan đến cậu. Cho dù là tình cảm của cậu và Mộc Trạch Tê hay là chuyện này, hành động của cậu đều là đang cứu Mộc Trạch Tê nên tôi còn phải cảm ơn cậu nữa.”
mọi người nhìn về phía Nghiêm Kỷ.
La Nam Nam sụp đổ ngay lập tức. Mẹ kiếp, thảo nào nhà họ Nghiêm có thể lớn như vậy. Thái độ chân thành, nói năng rõ ràng, thẳng thắn nhận lỗi.
Chỉ với mấy chiêu như thế này thì ai có thể chống đỡ được chứ.
La Nam Nam vung tay nói: “Cho dù giữa hai người ai là người muốn đánh hay ai là người muốn chịu đựng, chỉ cần cậu thật lòng yêu Mộc Trạch Tê thì người bên ngoài nói nhiều cũng vô ích mà thôi.”
“Tôi đề phòng cậu nghiêm trọng như vậy, ngoài việc muốn làm cho cậu sốt ruột và kiểm tra cậu thì cũng là vì muốn để Mộc Trạch Tê có thể thả lỏng. Nếu như cậu vẫn vội vàng chạy tới bắt Tê Tê trở về, vậy thì cậu chẳng khác gì nguyên tác. Hơn nữa tôi còn sẽ nghi ngờ cậu có khuynh hướng bạo lực gia đình, ở thế giới của chúng tôi bạo lực gia đình là giới hạn cuối cùng! Cho dù có liều mạng thì tôi cũng phải đưa Mộc Trạch Tê đi!”
Nghiêm Kỷ gật đầu đồng ý: “Tê Tê thật may mắn khi có một người bạn như cậu. Điều đó cũng làm cho tôi nhận ra tình cảm của chính mình sớm hơn.”
Nói đến đây La Nam Nam lại nhíu mày: “Câu trước là được rồi, tôi cảm thấy hổ thẹn với câu sau vì tôi đã đẩy Mộc Trạch Tê vào địa ngục của cậu.”
Quả thật là như vậy, Nghiêm Kỷ cười mỉa.
Mộc Trạch Tê nhìn La Nam Nam che chở mình giống như bảo vệ gà con thì lại rơi nước mắt, cô cũng cảm thấy thật may mắn.
Còn chưa nói hết những lời muốn nói thì sắc trời đã muộn.
Ngoại trừ Nghiêm Hạp không thể tách ra, dĩ nhiên La Nam Nam không muốn giữ Nghiêm Kỷ ở lại.
Nghiêm Kỷ chỉ có thể quay về một mình.
Nghiêm Kỷ sững người nhưng cuối cùng cũng không nói gì. Anh hôn con trai rồi lại hôn trán Mộc Trạch Tê, nói rằng anh sẽ trở lại vào buổi sáng.
Nhưng ngay khi vừa mở cửa thì ngoài trời đã có mưa tuyết và gió lớn, có khi chưa ra khỏi cửa thì người đã ướt như chuột lột rồi.
Dường như là rất vô đạo đức khi đuổi Nghiêm Kỷ đi lúc này.
La Nam Nam thấy mưa to gió lớn mà mấy năm nay mình chưa từng nhìn thấy, rất kỳ lạ, cô ấy liền lớn tiếng chửi bới: “Hào quang nam chính chết tiệt này!”
Nghiêm Hạp vừa mới tìm được mẹ lại thấy bố mình muốn đi thì bắt đầu khóc. Tâm hồn nhỏ bé yếu ớt của cậu bé hiển nhiên sẽ không chịu nổi.
Tình mẹ của Mộc Trạch Tê dĩ nhiên càng không thể chịu đựng được khi thấy con trai như vậy.
Cho nên Nghiêm Kỷ đương nhiên sẽ ở lại. Anh nghĩ đây là lần đầu tiên anh không oán giận thân phận nam chính của mình.
Buổi tối Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ đều ở trên gác mái.
Mỗi người một bên còn Nghiêm Hạp nằm ở giữa. Hai người đều đang dỗ dành con trai ngủ.
Trong chốc lát hai người dường như không có lời để nói nên đều yên lặng không nói chuyện. Mộc Trạch Tê không khỏi ngước mắt nhìn Nghiêm Kỷ.
Từ lúc gặp mặt cho đến bây giờ Nghiêm Kỷ đều rất bình tĩnh, không buông lời tàn nhẫn hoặc là giày vò người khác giống như trước kia.
Trên người Nghiêm Kỷ ngoại trừ sự dịu dàng bình tĩnh còn kèm theo vài nét nặng nề. Nghiêm Kỷ ở trên giường nói chuyện làm cho người ta cảm thấy xấu hổ, nhưng thật ra anh không phải là người nói nhiều và khá trầm tính.
Bây giờ lại càng trở nên nặng nề hơn.
Khi nghe cuộc nói chuyện của anh và La Nam Nam, cô cũng có thể hiểu sơ rằng Nghiêm Kỷ đã trải qua rất nhiều chuyện trong mấy tháng qua.
Mộc Trạch Tê không khỏi muốn lên tiếng chọc cho anh vui vẻ, nhẹ nhàng gọi anh: “Nghiêm Kỷ, chồng ơi.”
Nghiêm Kỷ khựng lại, đôi lông mi dài run lên, trái tim siết chặt, linh hồn lập tức biến mất.
Anh lập tức chuyển con trai đang ngủ sang bên kia giường rồi ôm chặt Mộc Trạch Tê vào trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận