Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hết lần này tới lần khác cái người nam nhân nhìn như có bộ dáng cấm dục lại ở trên người cô, làm cho cô cho thoải mái như thế.

Thấy cô nhìn mình, sắc mặt Quý Đỗ lại thêm vài phần sủng nịch, khom lưng ôm chặt lấy cô, ghé vào bên tai cô nhẹ nhàng nói.

“Tô Tô, em kẹp tôi thật sảng khoái, tôi làm em có thoải mái không? Nói tôi nghe được không? Âm đạo kẹp tôi suýt chút nữa bị gãy rồi.”

Cô cố ý dùng sức co rút âm đạo một cách chặt chẽ, chỉ nghe thấy hắn hít vào khí lạnh, tát nhẹ vào mông cô.

“Đồ xấu xa, em dám chơi tôi.”

Vân Tô Tô hừ vài tiếng, vặn vẹo mông: “Ưm nhanh lên, dùng sức cắm đi, tôi muốn cao trào, làm cho tôi phun nước đi.”

Lý trí bị tình dục hoàn toàn xâm lấn, hắn ôm lấy vòng eo to bằng bàn tay nhấc bổng cô lên, tiếng hít thở gấp gáp nhuốm màu dục vọng.

“Được, em nói cái gì chính là cái đó, tôi làm cho em cao trào, em theo tôi trở về gặp ba mẹ.”

Vân Tô Tô ở trong lòng mắng hắn một tiếng.

Gặp phụ huynh? Mơ đi, cô nhất định sẽ không ngoan ngoãn bị bọn họ dạy dỗ tình nguyện chịu trói.

Cô đưa tay nắm lấy chiếc mông mềm mại của hắn, hừ hừ nói: “Nhanh lên đi, người ta muốn cao trào.”

Quý Đỗ bị thần hồn mê muội của cô điên đảo, dùng sức thẳng hông đập mạnh vào trong: “Tiểu yêu tinh, tôi sẽ thỏa mãn em!”

Ngoài cửa, Hứa Tân vắt chân ngồi trên sô pha, hai chân đặt trên bàn trà, nhàn nhã lắc lư cầm điều khiển từ xa trong tay.

Không biết qua bao lâu, trong phòng bắt đầu truyền đến thét chói tai cùng rên rỉ, từng tiếng đều kích thích màng nhĩ của hắn, cự vật dưới háng đã sớm cứng lên.

Một lúc sau, Quý Đỗ mặc quần tây đi ra, trên người còn mặc áo len, áo len màu trắng rõ ràng có thể thấy được bụng dưới có một vết bị nước làm ướt.

Hắn xoay điều khiển trong tay, nở nụ cười: “Không tồi, chiến đấu rất kịch liệt nha. ”

“Quá khen.”

Quý Đỗ ngược lại không hề khiêm tốn chút nào, ném quần lên sô pha, cởi áo len ra.

Toàn thân hắn từ trên xuống dưới chỉ mặc một cái quần lót màu đen, Hứa Tân hỏi: “Không ôm cô ấy đi tắm rửa à? ”

“Tôi dùng khăn ướt lau qua, cô ấy ngủ rồi, đợi tỉnh lại rồi tính sau.”

Điện thoại di động trong quần vang lên, hắn lấy ra, một thân trần trụi đi về phía phòng tắm nghe điện thoại.

“Mẹ.”

“Lúc nãy con nói gì con giải thích rõ ràng cho mẹ! Mẹ đã suy nghĩ nửa ngày nhưng không biết là cô gái nào, có phải là người lần trước mấy người các con cùng nhau cưỡng hiếp hay không! Con còn chê ông nội đánh con chưa đủ sao? ”

Hắn cau mày bước vào bồn tắm: “Mẹ đừng quan tâm nhiều như vậy, con đã nói với ông là con thích cô ấy, cho dù ông không đồng ý thì sao? Cùng lắm thì ông không nhận con làm cháu trai thôi. ”

Đầu bên kia hận sắt không thành thép cắn răng nói: “Con đã cưỡng hiếp con bé a! Lần trước đã lấy tiền giải quyết rồi, con còn muốn cô gái kia đến đồn cảnh sát tố cáo con hả!”

Quý Đỗ chống cánh tay lên thành bồn tắm, nhắm mắt hừ hừ cười.

“Cô ấy không dám nữa đâu, không nói chuyện nữa, hôm nào đó con mang cô ấy trở về, mẹ nhớ đối xử tốt với cô ấy một chút, nhưng con không phải người duy nhất muốn có được cô ấy đâu. ”

Trong lúc Vân Tô Tô đang ngủ thì mơ mơ màng màng được chuyển đến ngôi nhà khác, cô tỉnh lại trong căn phòng có cửa sổ kính trong suốt, đối diện với hồ bơi trong vườn hoa bên ngoài, bốn phía trồng trúc xanh, lá xanh tươi tốt, ánh nắng xuyên qua khe hở chiếu lên tấm thảm trong phòng.

Có lẽ đã biết là chuyển nhà nên cô cũng không kinh ngạc, duỗi thắt lưng lười biếng ra khỏi giường, ra cửa liền nhìn thấy Lam Đà mặc áo choàng tắm màu đen đang cho cá vàng ăn, bức tường thiết kế màu trắng lõm vào trong đặt một cái bể cá nhỏ, hai con cá vàng đang vui vẻ bơi lội trong đó.

“Tiểu Vân Nhi.” Hắn thân mật gọi cô một tiếng, vẫy tay: “Lại đây. ”

“Muốn cho cá vàng ăn không?”

“Không muốn.”

Lam Đà vẻ mặt thất vọng: “Vậy thật đáng tiếc, hai con cá nhỏ này là cố ý mua cho em đấy.”

Cô nói cô thích cá vàng lúc nào?

Người đàn ông buông thức ăn xuống, khom lưng ôm lấy cô, thoải mái để cô ngồi trên cánh tay của mình.

Hắn vừa ôm cô đi vào phòng khách, vừa hỏi: “Nhà mới có thấy hài lòng không? Hôm nay có khách đến, chút nữa không thể trần truồng, phải mặc quần áo.”

Vân Tô Tô ở trong lòng mắng hắn dối trá, trước khi đi ngủ cô còn mặc quần áo, không biết ai đã cởi ra.

Cô không nói ra, hỏi hắn: “Ai tới vậy?”

“Người quen, em cũng biết.”

Lúc ngồi ở nhà hàng ăn cơm, Trịnh Nghị lấy một chiếc váy dài bằng vải bông màu xanh nhạt khoác cho cô, nhẹ nhàng kéo mái tóc dài ra.

Không bao lâu sau, người đã tới, cô quả nhiên không đoán sai, quả thật là Nhưng Dữu cùng chủ nhân của cô ấy.

Thương Trình Âm mặc một thân âu phục màu xám, chắc là vừa mới tan làm, vẻ mặt nam nhân trung niên không nói lời nào cũng vô cùng nghiêm túc, một tay túm xích sắt trong tay, bước chân vững vàng bước vào phòng khách.

“Chuyển nhà còn mời tôi đến làm khách, sợ không phải cố ý có dụng tâm khác chứ?”

Hứa Tân tư thế lười biếng tựa vào ghế: “Đương nhiên là muốn Tô Tô của bọn tôi gặp bạn của cô ấy a.”

Trong tay hắn cầm xích sắt, cô gái phía sau mặc quần jean cùng áo dài tay, gian nan từng bước bò vào, không có mệnh lệnh của hắn thì không dám ngẩng đầu, cứ cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.

Vân Tô Tô nhảy xuống ghế, Thương Trình Âm thấy thế, cởi xích sắt ra.

“Đi chơi đi.”

Đầu cô ấy cọ xát vào ống quần hắn để bày tỏ lòng biết ơn.

Dưới ánh mắt của bọn họ, Vân Tô Tô đưa Nhưng Dữu vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Sau khi đã ngăn cách bên ngoài, cô ấy mới dám không quỳ nữa, Vân Tô Tô ngồi trên sàn nhà, cười chào hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận