Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh hôn hít mái tóc của Mộc Trạch Tê, ánh mắt hiện ra ánh nước, nói với giọng điệu khàn đặc: “Anh ở đây.”
Lần này Mộc Trạch Tê phát hiện cả người Nghiêm Kỷ run rẩy, hơi thở dồn dập nhưng không phải là bởi vì động tình.
Nghiêm Kỷ ôm rất chặt.
Theo như lời của La Nam Nam, Mộc Trạch Tê phải biến mất trong vài năm khiến cho Nghiêm Kỷ sốt ruột, mới có thể hả giận được. Cho dù sau này có nói đối với nam chính trong nguyên tác mới được.
Nghiêm Kỷ cũng không chịu nổi nữa.
Bốn tháng này thật sự quá khó khăn. Lần này không giống với lần Mộc Trạch Tê chạy trốn trước đó, lần này là anh tự quyết đấu với bản thân.
Nghiêm Kỷ đã từng kích động khi nhận được tin của Trần Triết, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống và tự phân tích.
Cảm xúc của anh không thể giải tỏa được, tất cả đều là cảm giác khó chịu và buồn bực ở trong lòng. Đó là loại cảm giác đang tự xé nát mình.
Đặc biệt là khi Nghiêm Hạp khóc vì nhớ mẹ, Nghiêm Kỷ càng cảm thấy khó chịu hơn.
Giống như chết đuối trong hồ nước lạnh lẽo, vừa lạnh lại vừa dồn ép đến tức ngực.
Nghiêm Kỷ không khỏi nhớ tới những lần mình từng lạnh nhạt với Mộc Trạch Tê, có phải cô cũng cảm thấy như vậy hay không?
Như vậy quá đau đớn, Nghiêm Kỷ thầm mắng mình trước kia con mẹ nó đúng là đồ chết tiệt.
Khi đó mặc dù biết câu nói kia của La Nam Nam là cố ý chọc giận mình, mặc dù biết Mộc Trạch Tê không bỏ được người nhà nên sẽ không thể nào rời đi quá lâu.
Nhưng Nghiêm Kỷ vẫn sợ, sợ bản thân thật sự quên Mộc Trạch Tê cũng sợ cô muốn quên mình.
Sau khi đặt cô ở trong lòng, anh sẽ dễ dàng lo được lo mất và cảm thấy não nề. Cảm giác đó thật sự không dễ chịu.
“Nghiêm Kỷ, em cũng ở đây.” Mộc Trạch Tê ôm lại Nghiêm Kỷ nói.
Chỉ với mấy chữ đơn giản này đã khiến trái tim Nghiêm Kỷ lập tức trở nên yên ổn, nước mắt của người đàn ông rơi xuống…

Lúc Mộc Trạch Tê nhìn thấy Nghiêm Kỷ khóc, cả người liền ngây ngẩn. Cô không ngờ Nghiêm Kỷ sẽ khóc.
Mộc Trạch Tê làm tổ trong ngực Nghiêm Kỷ, càng ôm chặt hơn, cất giọng mềm mại gọi: “Chồng, Nghiêm Kỷ.”
Sau đó cô muốn ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Kỷ, vừa mới ngẩng đầu thì đã bị Nghiêm Kỷ dùng tay áp sát đầu cô vào lồng ngực anh.
Chiếc mũi cao thẳng của Mộc Trạch Tê đập vào vòm ngực rắn chắc của Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê suy nghĩ, chắc chắn là Nghiêm Kỷ không muốn cô nhìn thấy dáng vẻ khóc thút thít của anh. Cô ôm lấy eo anh, duỗi tay nhẹ nhàng vỗ thể hiện sự an ủi.
“Mộc Trạch Tê, anh thật sự rất sợ mất em. Em có thể oán trách anh đánh anh, nhưng em không thể rời khỏi anh, anh sẽ điên mất.”
Nghiêm Kỷ nói bằng giọng trầm thấp, Mộc Trạch Tê có thể thấy được lúc anh nói ra những lời này lồng ngực truyền đến cảm giác rung động.
Mộc Trạch Tê ừ một tiếng, cô biết.
“Lúc trước anh sợ em cảm thấy anh phiền, sau đó vứt bỏ anh giống như hoa anh túc. Sau đó anh lại nghĩ, em thấy phiền cũng tốt, anh có thể đi rồi. Từ trước tới nay không dám đối mặt với tình cảm của em, bởi vì anh sợ đến lúc đó sẽ bị tổn thương.”
Nghiêm Kỷ xin lỗi cô, vì không cho cô đủ cảm giác an toàn.
Mộc Trạch Tê vốn còn đang mất mát thêm đau thương thì đột nhiên nghe được câu này, cắn răng phẫn hận nói: “Hiện tại ngẫm lại, anh cứ ghét bỏ em thử xem. Nhẹ thì em thổi gió bên gối, nắm chặt tiền tài, chiếm một nửa cổ phần của anh. Nặng thì, có khả năng sẽ đâm chết anh.”
Nghiêm Kỷ……
Nghiêm Kỷ cười đến run run cả người.
Mộc Trạch Tê có thể cảm giác được lồng ngực anh đang rung động mãnh liệt.
Mộc Trạch Tê không biết có gì buồn cười, cô hỏi: “Có gì buồn cười sao?”
Sau đó suỵt một tiếng: “Anh nhỏ giọng thôi! Đánh thức con bây giờ.”
Nghiêm Kỷ nhích người ra một chút, để hai người có thể nhìn thẳng nhau, anh hôn một cái vào trán Mộc Trạch Tê.
“Em không giống như ký ức trong mộng của anh. Em bây giờ sắc bén, quyến rũ.”
Mộc Trạch Tê rất kinh ngạc, xem ra Nghiêm Kỷ cũng đã nằm mơ.
Mộc Trạch Tê nhìn Nghiêm Kỷ khóc đến đuôi mắt cũng đỏ lên, giống như đánh phấn vào đuôi mắt đào hoa hẹp dài ấy.
Cô muốn trêu đùa anh, giữ chặt mặt anh, dùng đầu ngón tay cọ xát đuôi mắt ửng hồng.
“Trong giấc mơ của em, anh cũng không giống như bây giờ, trong mơ anh rất hung hăng, còn lâu mới giống bây giờ vì em mà rơi nước mắt.”
Nghiêm Kỷ……
Anh giơ tay lau đi, không cho Mộc Trạch Tê nhìn.
“Ha ha ha ha ha ha” nhìn Nghiêm Kỷ bình thường vẫn luôn nghiêm nghị bây giờ lại đang khóc, trong lòng Mộc Trạch Tê sảng khoái, vui đến mức cười ra tiếng.
Nghiêm Kỷ bỏ qua lòng tự trọng đàn ông của bản thân, cùng cười với cô.
Hai người ôm nhau một lúc lâu.
Thật ra Nghiêm Kỷ muốn làm chút gì đó, hai người đã mấy tháng không gặp.
Nhưng anh cũng muốn hưởng thụ thời gian vuốt ve an ủi chỉ có hai người với Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê bỗng nhiên cảm giác không đúng, thiếu một người. Cô vỗ Nghiêm Kỷ: “Anh mau bế con trai lại đi, đừng để nó lăn xuống giường!”
Mộc Trạch Tê nói xong còn nâng người lên nhìn Tiểu Nghiêm Hạp, thấy thằng bé đang mút tay nhỏ nắm chặt, ngủ say sưa.
“Không sao đâu, nó ngủ ngoan lắm.”
Cơ thể nho nhỏ của Tiểu Nghiêm Hạp bây giờ đã rất linh hoạt rồi, không giống trước kia chỉ biết quay trái phải trước sau nữa. Cuối cùng Nghiêm Kỷ đưa ra kết luận, chắc là do thằng bé có một người mẹ thích làm nũng.
Thời gian này Nghiêm Kỷ đều mang theo con trai không rời nửa bước, con trai đã khá quen, chắc hẳn là không có vấn đề gì.
Mộc Trạch Tê gật gật đầu: “Vậy được rồi, em vẫn nên ôm chồng thì hơn.”
Nghiêm Kỷ lập tức bị dỗ vui vẻ.
Trong nhà mặc dù có máy sưởi, nhưng vẫn có cảm giác hơi lạnh.
Nhưng khi ôm Nghiêm Kỷ, thật sự rất ấm áp. Mộc Trạch Tê ôm lấy eo Nghiêm Kỷ, chôn chặt trong lòng ngực anh sưởi ấm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận