Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Hiểu Lễ cũng không kịp cảm khái sao tác dụng của thuốc lại mạnh mẽ đến vậy, đưa tay vào phía dưới cô, hơi giật mình: “Tiểu Thủy, sao em không mặc qυầи ɭóŧ?”
“Em… Em vừa rồi không nhịn được… Cho nên, đã cởi rồi…”
Phía dưới cô cũng ướt đẫm.
Tạ Thu Thủy vội vàng hôn lên ngực của anh ta để dời đi sự chú ý của anh: “Trình Hiểu Lễ, Em… Em không thể chịu đựng được nữa… Anh vào nhanh đi…”
Từng hơi thở dốc nặng nề phả vào tai anh ta.
Trình Hiểu Lễ rốt cục nhịn không được mà nói một câu: “Yêu tinh nhỏ…”
Anh ta cởϊ qυầи mình ra, thuần thục tìm đến huyệt nhỏ của cô, phốc một tiếng cắm vào.
“Ưm a…” Tạ Thu Thủy khoác tay lên người anh ta, phát ra tiếng rêи ɾỉ hài lòng.
Cô cũng không quên bên cạnh còn có Giang Viễn.
Nhưng cô lại cảm giác Giang Viễn đã làm chuyện gì đó rất quá đáng, mặc dù bây giờ cô chưa có đủ ý thức để xâu chuỗi lại, nhưng cảm giác của cô vô cùng mãnh liệt.
Cho nên bằng lòng làʍ t̠ìиɦ với Trình Hiểu Lễ ngay trước mặt cậu ta, cũng không muốn để cậu ta thỏa mãn chính mình nữa.
Trình Hiểu Lễ ghé sát bên tai cô nhắc nhở:
“Em còn lớn tiếng nữa, sẽ đánh thức Giang Viễn đấy.”
Tạ Thu Thủy không biết lúc này Giang Viễn đang làm gì, nhưng cũng có thể đoán được, cậu ta nhất định rất khó chịu.
Bởi vì lúc rút ra, dương cụ của cậu ta vẫn trướng lớn, cũng chưa từng bắn ra lần nào, còn mình thì đã lêи đỉиɦ hai lần rồi.
Bây giờ cô muốn cho cậu ta nghe tiếng cô làʍ t̠ìиɦ…
Tạ Thu Thủy vùi đầu vào vai Trình Hiểu Lễ, âm thanh nghẹn ngào của cô vang lên bên yết hầu của anh ta.
Trình Hiểu Lễ lại nâng mặt cô, trong bóng tối cũng có thể tìm đúng môi cô, dán lên.
“Ưʍ…”
Làʍ t̠ìиɦ với Trình Hiểu Lễ, Tạ Thu Thủy không cần phải băn khoăn bất cứ điều gì.
Không cần phải cầu xin anh ta, anh ta biết bản thân anh ta có thể làm những gì.
Nếu như không vừa ý, phần lớn đều là do anh ta cố tình.
Tạ Thu Thủy toàn tâm toàn ý tiếp nhận Trình Hiểu Lễ.
Anh ta thực sự là một người bạn tình rất có trình độ.
Cô càng nguyện ý chọn Trình Hiểu Lễ hơn Giang Viễn.
Điều kiện tiên quyết chính là, Giang Viễn đã làm ra chuyện vô cùng hèn hạ.
Cho dù Trình Hiểu Lễ chen chân vào giữa đường, cũng biết căn cứ vào phản ứng của cô mà xác định tốc độ, biết cô khó chịu cũng không trêu chọc cô, sau khi nhẹ nhàng rút ra cắm vào vài cái, biến thành nhanh chóng chen vào trong.
Tạ Thu Thủy sảng khoái đến nỗi cong người lên, dán lên người anh ta hưởng thụ cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ kia.
“Ưm a…”
Tiếng rêи ɾỉ trong thang máy vang lên suốt một đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận