Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dây leo màu tím gặp ở chợ quỷ nhỏ hơn trông thấy, có điều vốn dĩ đặc điểm của thứ này là dài ra khi tiếp xúc với gió nên loại to hơn mà nàng gặp chắc hẳn không phải trường hợp đặc biệt.
Yến Tuyền ngước mắt lên trên, quan sát khuôn mặt của mấy người kia. Tuổi tác của họ không cao, thoạt trông nhỏ hơn nàng chút đỉnh nhưng sắc mặt lại phờ phạc hơn cả khi nàng thức đêm, quầng thâm mắt rất đậm. Mặt tuy trắng bệch nhưng lại ửng hồng một cách bất thường, thỉnh thoảng còn cắn môi rên lên một tiếng, tai cũng đỏ rực như trái cà chua.
“Người ngợm như con ma thế rồi mà còn chơi được, không sợ tinh tẫn nhân vong à?”
Họ không quan tâm người ta chơi thế nào, nhưng trước khi rời khỏi đây, Yến Tuyền vẫn kìm lòng không đặng đi đường vòng, khi đi ngang qua họ thì răn dạy: “Người xưa có câu, trên đầu chữ Sắc luôn có một cây đao*, thời niên thiếu chớ mặc sức phóng túng, chớ rượu chè gái gú, sức học tuổi già khó bằng trai tráng, đừng nên bỏ lỡ một phút giây nào.”
*Chữ Sắc: 色, cây đao: 刀
Giọng nói của Yến Tuyền thu hút ánh nhìn của người xung quanh, đám thiếu niên thoắt cái cứng đờ người, run lẩy bẩy, mặt mày càng đỏ lựng hơn nữa, nhưng ánh mắt vô thần, không tài nào kìm chế nổi vẻ ngất ngây trên mặt. Không cần nói cũng biết họ đang trong tình trạng thế nào.
Yến Tuyền lấy làm bất ngờ, ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Hóa ra họ trêu đùa bằng tử đằng ngay trước mắt bao người là để tìm kiếm sự kích thích. Bị người khác chú ý, họ sẽ càng hưng phấn hơn.
Khuyên không được, đúng là hết thuốc chữa rồi! Yến Tuyền từ bỏ, không thuyết phục họ nữa, vừa lắc đầu vừa bỏ đi khỏi đây một cách thất vọng.
Ngoài kia trời vẫn nắng chói chang, phiên chợ vào buổi sáng hết sức đông vui, nhưng Yến Tuyền lại chẳng còn lòng dạ nào để tận hưởng khung cảnh nhộn nhịp, tươi đẹp ở đây nữa. Giờ đã ăn uống no nê, nàng chỉ muốn về nhà ngủ mà thôi.
Nàng trùm đầu ngủ đến tận hoàng hôn mới xem như bù lại sức do hôm qua thức đêm.
Yến Tuyền vừa mở mắt đã thấy một lão thái thái với gương mặt tối sầm ngồi bên mép giường mình. Nàng sợ tới mức suýt chút nữa đã hét toáng lên.
Vuốt ngực để bình tĩnh hơn, Yến Tuyền hỏi: “Ta có thể giúp gì cho ngươi?”
Trong lúc nói chuyện, Yến Tuyền quan sát lão thái thái trước mặt. Bà ấy khoác trên mình bộ y phục sờn cũ đến bạc màu, lấm lem, bẩn thỉu. Nhiều nơi trên cơ thể lão thái thái này đã bị thối rữa, mủ rỉ ra khỏi xiêm y, mất cả ngón tay lẫn ngón chân. Chỗ cụt trông giống bị thứ gì gặm cắn hơn là bị đao cắt. Chẳng biết lão thái thái này đã gặp chuyện gì trước khi chết.
“Bà mối ở phố Hạ Hoa dùng triền nhân tinh hại ta, ta muốn bà ta phải bồi thường năm trăm lượng bạc cho con ta.”
“Triền nhân tinh là cái gì?”
“Là một loại tử đằng ăn dịch cơ thể của con người.”
Yến Tuyền sửng sốt, không lẽ thứ mà lão thái thái nhắc đến là tử đằng nàng mới thấy hôm qua? Thì ra thứ đó được gọi là triền nhân tinh.
“Chuyện gì đã xảy ra? Ngươi kể lại chi tiết ta xem nào.”
Lão thái thái họ Trâu, bốn mươi tuổi. Kể ra thì tuổi này vẫn chưa được tính là lão thái thái, có điều do khuôn mặt lúc chết của bà ấy quá già nua nên Yến Tuyền mới đoán nhầm.
Sau khi thành hôn, Trâu lớn nương và trượng phu của mình cùng nhau kinh doanh một quán trà, sinh bốn nhi tử, cuộc sống so lên thì chẳng bằng ai, so xuống thì không ai bằng mình, cũng tương đối hạnh phúc.
Cách đây mười năm về trước, trượng phu của Trâu lớn nương qua đời vì cơn bạo bệnh. Để có tiền thuốc men chữa bệnh cho trượng phu, bao nhiêu tiền của trong nhà đã bị hao sạch, quán trà cũng bị đem đi thế chấp. May mà cả hai người con đầu đều biết đỡ đần gia đình, ba mẹ con đi làm thuê để tích góp tiền bạc, vài năm sau đã có thể chuộc quán trà về. Sau đó, hai người con đầu cũng thành thân. Thấy mọi việc đều như ý, gia đình cũng có điều kiện hơn xưa, Trâu lớn nương bắt đầu sắp xếp hôn sự cho đứa con thứ ba của mình, còn tìm đến bà mối ở phố Hạ Hoa.
Nhờ hôn sự của hai người con đầu vào hai năm trước, Trâu lớn nương và bà mối xem như chỗ quen thân thiết, thế nên bà ấy đến thẳng nhà bà mối mà không đánh tiếng trước.
Vừa vào nhà đã thấy bà mối vịn cột, người run như cầy sấy, tưởng bà mối bị bệnh, Trâu lớn nương vội vàng tiến lên đỡ và hỏi bà ta bị làm sao.
Thấy bà ấy, bà mối mỉm cười, đáp: “Ta không sao, do ta sung sướng quá thôi.”
Bà mối vừa nói vừa quan sát Trâu lớn nương, sau đó hỏi: “Nam nhân của ngươi qua đời mấy năm rồi?”
“Biết nhau bao nhiêu năm nay mà ngươi vẫn không rõ chuyện nhà ta ư? Đến nay là đã tròn mười năm rồi.”
“Mười năm lận à! Lúc nằm một mình khó ngủ, trằn trọc thao thức, ngươi tự giải quyết bằng cách nào?”
“Cái đầu ngươi ấy! Ta một lòng kiếm tiền, cố gắng nuôi lớn bốn đứa con, ngươi đừng rủ rê gì ta!” Trâu lớn nương cho rằng bà mối muốn dụ mình đi thêm bước nữa, thế là bà ấy đẩy bà mối ra.
Bà mối vịn cột để đứng vững, vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi. Trâu lớn nương dứt khoát nói ra ý đồ của mình: “Ngươi còn biết cô nương nhà lành nào nữa không? Ta muốn xem cho thằng ba nhà ta.”
“Chuyện của con ngươi chưa cần vội, dạo gần đây ta có được một thứ tốt lắm, thể nào ngươi cũng thích mê cho mà xem!” Nói xong câu ấy, bà mối vén váy lên. Không thể tin được là dưới váy bà ta không mặc quần, vừa vén váy lên đã thấy ngay nửa đoạn dây leo màu đỏ tím lộ ra giữa nơi riêng tư màu mỡ, hai cánh môi mum múp kia của bà ta. Hơn thế, nó còn đang lắc lư không ngừng.
“Ngươi!” Trâu lớn nương sững sờ. Sống trên đời đến nay đã bốn mươi tuổi, đây là lần đầu tiên bà ấy chứng kiến cảnh tượng này!
“Thứ này tên là triền nhân tinh, sống nhờ vào dịch cơ thể con người. Thả lên người, nó sẽ tự trườn đến nơi ướt át. Chỗ đó của ta nhiều nước nên nó chui vào đó. Ngươi nhìn xem, không hề rơi một giọt nào, tất cả đều bị nó ăn hết. Càng ăn nó càng to, càng đầy.”
Như để chứng minh lời nói của bà mối là thật, nhìn bằng mắt thường, có thể thấy thứ đó thật sự to hơn một cỡ, dài ra một khúc, làm căng đầy âm đạo của bà mối. Thậm chí nó còn thúc lên trên không ngừng nghỉ, hễ đâm lên sẽ rụt về, lặp đi lặp lại như vậy, chẳng khác gì dương vật đang đưa đẩy.
Đứng nhìn một hồi, Trâu lớn nương bỗng cảm thấy đũng quần ươn ướt. Ham muốn sắc dục đã lãng quên suốt mười năm qua thình lình trỗi dậy mãnh liệt, cuốn lấy toàn thân bà ấy. Khoảnh khắc đó, tưởng chừng cả đàn kiến đang bò trên người Trâu lớn nương, từng tấc da tấc thịt đều thèm khát được ai đó vuốt ve, đùa giỡn. Trong phút chốc, bà ấy bỗng nhiên nghĩ lời bà mối nói vừa nãy cực kỳ có lý, triền nhân tinh này hệt món đồ chơi nhỏ đo ni đóng giày cho bà ấy, cho các quả phụ. Vừa có thể lén lút hưởng thụ vui thú, vừa không bị ai phát hiện.
Thấy Trâu lớn nương nhìn chỗ đó của mình trân trân, bà mối biết mình đã đạt được mục đích. Bà ta nhanh nhẹn buông váy xuống, dẫn Trâu lớn nương vào phòng rồi lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ khắc bùa chú ra khỏi ngăn kéo. Một dây leo to bằng bấc đèn được đặt trong đó.
Gặp gió, dây leo dài ra ngay khi vừa được lấy ra, dài ngang ngón trỏ thì dừng. Bà mối thoăn thoắt đặt dây leo nhỏ đó lên tay Trâu lớn nương.
Mới đặt lên thôi mà dây leo đã trườn lên người bà ấy rồi, từ cánh tay đến cùi chỏ, đầu vai, nách, khe ngực. Trâu lớn nương có thể cảm nhận được trong lúc di chuyển, dây leo nhỏ càng lúc càng trở nên lớn hơn. Nó đi đến đâu, mồ hôi được uống sạch đến đó.
Chờ nó đi vào quần, đũng quần bà ấy đã lầy lội như đê vỡ. Gặp được nơi ngập nước thế này, dây leo nhỏ vui mừng khôn nguôi, hớt hải đâm vào thung lũng nước nôi tràn trề kia.
Nó như chú cá bơi lội thỏa thích trong con đường ngập ngụa ấy, tới tấp uống lấy uống để. Sau khi hấp thụ một lượng lớn nước dịch, thân triền nhân tinh to và dài hơn đáng kể, dần dần căng đầy lối đi của Trâu lớn nương. Sau mười năm đơn côi trống vắng, bà ấy lại được nếm trải sự khoái hoạt khi cơ thể được lấp đầy. Bà ấy sung sướng đến mức chân bủn rủn, gần như không đứng vững nổi. Bà ấy chợt thấm thía cái cảm giác sảng khoái mà bà mối cảm nhận được lúc vịn cột nhà.
Cuối cùng, Trâu lớn nương mua cho mình một cây triền nhân tinh, mua “cha kế” cho các con bằng tiền trả công bà mối tìm thê tử cho con.
Bà mối mách bà ấy chỉ được dùng thứ này vào ban ngày, tối đến phải cất vào hộp. Cho dù nó to đến đâu, chỉ cần cất trong hộp thì sẽ về lại kích thước bằng bấc đèn như cũ.
Sau đó, hễ trời vừa hửng sáng là Trâu lớn nương sẽ cho triền nhân tinh vào quần, để nó chui vào tiểu huyệt của mình với tâm thế không bị ai nhìn thấy, không một ai biết mình đang để một cây triền nhân tinh trong quần, không ai phát hiện mình đang bị dây leo đâm đến phun nước dâm lia lịa. Cũng không ai phát hiện Trâu lớn nương ra nước, bởi vì bên trong lối đi đều bị triền nhân tinh ngấu nghiến hết sạch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận