Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tư Duy Của Nhân Vật Phản Diện
Lâm Thanh chỉ vào xe nói: “Chiếc xe kia là của cha chị, chị thấy người đàn bà kia xuống từ xe đó, chị đã hiểu ngay.”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm.
[Ra vậy, thì ra đã phát hiện từ sớm, mình còn tưởng vừa nãy để lộ chứ.]
Lâm Thanh cụp mắt cười.
Đương nhiên là em ấy để lộ.
Cô ấy còn phải cảm ơn em ấy đấy.
Bằng không đợi lúc thằng nhãi con kia đến nhà cô ấy, sẽ rất khó giải quyết.
Lâm Thanh thần bí nháy mắt với cô: “Sở Sở, có muốn đi theo sau, nhìn xem hai người đó nói gì không?”
Sở Sở nháy mắt dâng lên hứng thú: “Muốn ạ!”
Lâm Thanh nhanh nhẹn ôm bả vai cô: “Đi thôi!”
Kiều Sở Sở và Lâm Thanh theo đuôi ba người ấy đi vào cửa hàng Häagen-Dazs.
Thông qua cuộc trò chuyện giữa Hạ Tuyết Thuần và người phụ nữ kia, lớn khái biết được người phụ nữ này thật sự thích người cha hơn năm mươi tuổi kia của Lâm Thanh, cũng là cam tâm tình nguyện sinh con ra.
Người phụ nữ ôm con trai vào lòng, vẻ mặt hạnh phúc cười: “Thật ra với chị mà nói, tuổi tác, tiền bạc thật sự không quan trọng, tuy rằng anh ấy cho chị một căn biệt thự và một chiếc Maybach, chị vẫn cảm thấy giữa hai người bọn chị là tình yêu không trộn lẫn vật chất.”
Lâm Thanh chọc kem trong ly, cười khẩy nói: “Cha chị bụng bia, nấm da chân, đầu hói, trên mặt cũng xuất hiện đồi mồi, nếu không có tiền, cô ta thật sự có thể yêu cha chị à?”
Kiều Sở Sở nhún vai.
[Thật giả thế nào mình không biết, mình chỉ biết sau khi nhà họ Lâm phá sản, người đàn bà này và đứa bé kia sống cuộc sống hạnh phúc sung sướng.]
Lâm Thanh nghiến răng nghiến lợi ken két.
Sau khi hai người tán gẫu một lúc, người đàn bà kia trao đổi phương thức liên lạc với Hạ Tuyết Thuần: “Tuyết Thuần, em yên tâm, chị sẽ tìm một công việc mới giúp mẹ em, không có thì đến nhà chị làm nhân viên dọn dẹp.”
Hạ Tuyết Thuần vô cùng cảm kích, dùng hai tay nhận danh thiếp: “Tốt quá rồi, như vậy em có thể báo cáo kết quả cho mẹ em!”
Kiều Sở Sở bĩu môi.
[Cốt truyện ban đầu không phải như thế, xem ra là bởi vì mình thay đổi cốt truyện, làm cho mẹ của Hạ Tuyết Thuần đến nhà người phụ này làm việc, tình cảm đôi bên mới tăng tiến.]
Lâm Thanh ăn kem, lạnh lùng nhìn cảnh tượng này.
Đợi Hạ Tuyết Thuần và người phụ nữ kia tách ra, Lâm Thanh và Kiều Sở Sở tiếp tục đi theo sau.
Xe bám theo người phụ nữ đến khu biệt thự.
Người phụ nữ nắm tay đứa con xuống xe, đúng lúc, người đàn ông bụng phệ đi ra từ trong biệt thự.
Kiều Sở Sở ngồi ở ghế phụ lái, nhìn thấy người đàn ông thì nháy mắt ngồi thẳng người lên.
Người đàn ông bụng bự này chính là cha của Lâm Thanh!
Cha Lâm đi đến trước mặt người phụ nữ, ông ta ôm eo của người phụ nữ rồi hôn cô ta, lại ngồi xổm xuống ôm lấy đứa trẻ, quay một vòng trong không trung: “Con trai bảo bối của ai đây!”
Bé trai ở không trung cười ha ha: “Con là con trai bảo bối của cha!”
Người phụ nữ đứng bên cạnh nhìn, vẻ mặt hạnh phúc.
Một nhà ba người bọn họ đứng dưới ánh mặt trời, không xem giá trị nhan sắc, không xem khí chất, chỉ cần nhìn bầu không khí hạnh phúc tỏa ra ngay lúc này, giống như một bức tranh tuy xấu xí nhưng rất ấm áp.
Không đủ hoàn mỹ, nhưng đủ dịu dàng.
Kiều Sở Sở ghét bỏ quay đầu đi.
[Mẹ nó cay mắt thật sự, trông y như một nhà ba đời ấy, ngựa giống chết tiệt, tởm quá.]
Lâm Thanh ngẩn ra, nở nụ cười: “Này! Em biết không? Ông ấy chưa từng như vậy trước mặt chị và anh trai chị.”
Kiều Sở Sở sững người, đè tay Lâm Thanh lại: “Người cha như ông ta không đáng để chị đau lòng.”
Nụ cười của Lâm Thanh cứng đờ, kinh ngạc nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở cũng không biết phải an ủi cô ấy như thế nào: “Em biết chị có thể cảm thấy em không hiểu, nhưng em muốn nói, tình cảm của người như ông ta không đáng một xu, cho không em em còn cảm thấy ghê tởm.”
[Mình thật sự cảm thấy vô cùng ghê tởm, nếu giờ là cổ lớn, mình có thể ngay lập tức ra tay lạnh lùng tàn khốc giết chết ông ta và đứa con riêng của ông ta, người phụ nữ kia coi như xong, giết đứa con riêng là để tránh tranh giành gia sản với mình, giết tên già kia vì muốn chặt đứt thứ gieo giống!]
Lâm Thanh kinh ngạc, nhịn không được cười ra tiếng: “Ha ha ha!”
Kiều Sở Sở không hiểu: “Đột nhiên chị cười gì thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận