Chương 186

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 186

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa nhẹ, trong phòng khách chỉ có âm thanh lật trang sách và tiếng thở phì phò của Cur.

Điền Yên đặt hai chân lên tấm lưng rộng của nó. Cur ngoan ngoãn nằm dưới chân cô, làm đệm chân cho cô. Cơ thể đầy lông xù của nó trở thành dụng cụ để cô sưởi ấm. Khi nhìn thấy Bàng Kinh Phú bước vào cửa, nó hưng phấn ngoắc đuôi.

Bàng Kinh Phú ra lệnh để ngăn nó lại, nó mới không bò dậy để đón anh.

Đi một đoạn đường mòn vào nhà khiến mái tóc đen của anh ướt đẫm. Bàng Kinh Phú đặt nguyên liệu nấu ăn đã mua lên trên tủ giày, cởi giày và áo khoác rồi đi về phía Điền Yên.

Anh đến phía sau lưng cô, nhấc dưới nách thoải mái ôm lấy cô. Sau đó anh ngồi lên trên đệm mềm, đặt cô vào giữa hai chân, ôm lấy cơ thể mềm mại vào trong lòng ngực.

Bàng Kinh Phú đặt cằm lên bả vai Điền Yên, nhìn xem cuốn sách tiếng Anh cô đang đọc.

Điền Yên tựa vào trong ngực anh. Trên người anh còn đọng lại nước mưa mát lạnh, Điền Yên chủ động thu mình vào trong ngực anh. Bàng Kinh Phú siết chặt cánh tay, nhưng không phải siết bụng cô mà là phía dưới ngực.

“Lạnh sao?”

“Cũng không lạnh lắm.”

Bàng Kinh Phú xoa xoa cái bụng phẳng lì của cô, vuốt ve theo chiều kim đồng hồ. Tất cả hơi thở nóng hổi của anh truyền vào tai cô, tai Điền Yên rất ngứa ngáy, nhưng cô chịu đựng không nói vì cô có chuyện muốn xin anh.

“Em muốn trở về nước gặp bà ngoại.”

Bây giờ Điền Yên đã không còn có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Bàng Kinh Phú. Đi đến đâu cô cũng không còn phải sợ hãi nữa, nhưng một lần nữa, lớp vỏ tự do lại như có một chiếc lồng lớn hơn để khóa cô lại.

Bàng Kinh Phú mặt lạnh nói.

“Bụng không có chút động tĩnh mà bắt đầu đưa yêu cầu với tôi sao?”

Nếu là bình thường, Điền Yên sẽ yên lặng chờ Bàng Kinh Phú quyết định, hoặc là đề nghị này sẽ trực tiếp ngâm trong trứng nước.

Điền Yên tủi thân lẩm bẩm một tiếng, dứt khoát hành động tùy tiện. Cô duỗi thẳng chân về phía trước, dùng sức tựa vào trong ngực, đâm vào ngực anh.

“Em chính là không mang thai được đó, em có thể làm gì chứ? Không phải trước đây anh cũng bắn vào trong em sao, em có mang thai sao? Anh để em gặp bà ngoại một chút, em không chạy, em chỉ muốn gặp bà thôi.”

Điền Yên sợ anh một lời không hợp lại làm mình. Cô xoay người ôm cổ anh, tủi thân ngồi trên đùi Bàng Kinh Phú.

“Em sợ một ngày nào đó bà ấy sẽ đột ngột không còn nữa, nên em chỉ muốn nói chuyện với bà ấy. Bàng Kinh Phú, xin anh, em cầu xin anh đấy, Bàng Kinh Phú!”

Trước nay đều là một tiếng Bàng tiên sinh, hai tiếng Bàng tiên sinh. Hôm nay không biết lớn nhỏ gọi đầy đủ họ tên của anh, Bàng Kinh Phú lại cảm thấy có chút vui vẻ.

Anh ý thức được Điền Yên đang làm nũng, yêu thích không buông tay ôm eo cô, mặc cho cô nhăn nhó trong ngực anh, khóe miệng anh không khống chế được cong lên một nụ cười cưng chìu.

Nhưng giây tiếp theo Điền Yên nhìn anh, vẻ mặt anh lại trở nên lạnh lùng.

“Không được.”

Chuyện trở về nước này, không cần phải bàn nữa.

“Em không biết tình cảnh trong nước của tôi sao, vội vàng muốn tôi bị bắt lại có phải hay không?”

Điền Yên kéo cổ áo anh, chu miệng lên: “Em không có nghĩ như vậy, nếu không, anh để em quay về một mình đi.”

Bàng Kinh Phú đánh lên mông cô một cái, âm thanh đột nhiên lạnh lùng.

“Em nghĩ có thể không?”

Điền Yên tủi thân vùi trong ngực anh, hít hít mũi: “Vậy làm sao bây giờ, cho dù em có thai, anh cũng không cho em gặp bà sao?”

“Tôi sẽ nghĩ cách, nhưng điều kiện tiên quyết là em phải có thai trước cho tôi.”

Điền Yên không nói gì, cô vùi vào ngực anh.

Bàng Kinh Phú nghiêng đầu hôn lên má của cô, môi mỏng ướt át dần dần dời xuống như muốn khơi dậy ham muốn của cô, thuận lý thành chương làm cô.

“Bàng Kinh Phú.”

Điền Yên nghiêm túc gọi tên anh, giọng nói trong trẻo khiến anh lần đầu tiên cảm thấy tên mình nghe hay như vậy.

“Em không muốn mỗi ngày đều bị anh làm. Nơi đó rất đau, chúng ta đặt ra tần suất, tối đa ba lần một tuần.”

Bàng Kinh Phú nheo mắt lại, bất mãn trừng mắt nhìn cô: “Nói lại một lần nữa đi.”

Âm thanh Điền Yên yếu ớt: “Bốn lần…”

“Mười bốn lần.”

“Vậy không phải là mỗi ngày hai lần sao! Em sẽ chết mất, không được, năm lần!”

“Mười ba lần.” Bàng Kinh Phú hôn lên cổ cô, âm thanh ậm ờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận