Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đi ra từ thang máy, Tạ Thu Thủy lập tức đến bệnh viện để kiểm tra một lượt.
Phát hiện một chút khác thường có trong máu nhưng sau khi hết tác dụng của thuốc thì không phải vấn đề lớn.
Ngược lại Giang Viễn bị bệnh hết mấy ngày.
Đến khi cậu ta hoàn toàn khỏi bệnh, mọi công việc của chuyến công tác đều đã xong xuôi.
Sau khi Giang Viễn quay lại, Tạ Thu Thủy ngày càng trở nên xa cách với cậu ta, thậm chí còn xa lạ hơn lúc chưa xảy ra quan hệ.
Nếu thật sự phải làm việc cùng nhau, Tạ Thu Thủy thà đắc tội lãnh đạo cũng không bằng lòng tiếp tục dẫn dắt Giang Viễn.
Giang Viễn hoảng sợ.
Cậu ta cảm thấy dường như Tạ Thu Thủy đã biết được gì đó nhưng lại không dám hỏi trực tiếp.
Tạ Thu Thủy không cho hai người cơ hội ở riêng nên cậu ta cũng không còn cách nào khác.
Tạ Thu Thủy hiếm khi gặp phải tình trạng phải tăng ca.
Đến khi cô làm xong việc công ty đã không còn bóng người nữa.
Cô vươn vai, thu dọn một chút rồi vào phòng vệ sinh.
Thế nhưng mới vừa rửa tay xong đi ra đã đυ.ng phải Giang Viễn đứng đó với vẻ mặt sa sầm.
Cậu ta trông có vẻ vô cùng oan ức, giống như một con chó cả ngày không được cho ăn đang trách cứ chủ nhân tại sao lại bỏ đói nó.
Tạ Thu Thủy làm như không thấy, muốn vòng qua Giang Viễn.
Giang Viễn trực tiếp chặn trước mặt cô, cô đi bên nào thì Giang Viễn liền chặn lại bên đó.
Tạ Thu Thủy chỉ sang bên tay trái: “Cậu đi bên này, tôi đi bên này.”
Cô cũng không muốn nhắc nhở Giang Viễn nơi này là nhà vệ sinh nữ.
Lúc này trong công ty không có một người nào.
“Chị Thu Thủy, chị nói chuyện với em một chút đi!”
“Không có gì để nói cả.”
Giang Viễn kéo cô đi vào bên trong.
Tạ Thu Thủy tránh né: “Giang Viễn, cậu đang làm cái gì vậy?”
Bất kể có lớn tuổi hơn hay không thì sức mạnh giữa nam và nữ vẫn có sự chênh lệch.
Tạ Thu Thủy làm thế nào cũng không tránh thoát được, cuối cùng bị kéo buồng vệ sinh ở trong cùng.
Giang Viễn đưa tay chặn cô vào phía trong, tiện tay khóa cửa lại.
Tạ Thu Thủy biết không thể trốn được, tỏ vẻ lạnh nhạt hỏi cậu ta: “Cậu muốn nói chuyện gì?”
“Chị Thu Thủy, em xin lỗi.”
Hình như cậu ta rất giỏi nói xin lỗi.
Tạ Thu Thủy liếc nhìn cậu ta: “Tôi nghe xong rồi, có thể đi được chưa?”
Mặt Giang Viễn đỏ bừng, gân xanh trên cổ nổi hết lên.
Thừa nhận chuyện đó đã rất khó khăn rồi mà cậu ta còn muốn nói chuyện xấu hổ hơn thế.
“Chị Thu Thủy, Trình Hiểu Lễ là bạn trai chị thật sao?”
Tạ Thu Thủy dứt khoát nói: “Phải.”
Hai người bọn họ đã ngủ với nhau lâu như vậy, quan niệm truyền thống khiến cô không thể không thừa nhận.
Bởi vậy, Giang Viễn biến thành người có liên quan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận