Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thế không phải chuyện tốt sao? Sao bây giờ ngươi lại ra nông nỗi này?” Yến Tuyền nêu lên thắc mắc của mình. Theo quan điểm của nàng, quả phụ mua triền nhân tinh cũng là chuyện hợp tình hợp lý, cái này không có gì đáng để chỉ trích cả.
“Ban đầu đúng là như thiên đường vậy, ta giấu kỹ lắm, ngay cả phu thê nhi tử cũng không phát hiện sự khác lạ của ta, cho đến một hôm.” Kể đến đây, Trâu lớn nương không nén nổi tiếng thở dài đầy rầu rĩ: “Cho đến một hôm, do chơi hăng say quá nên ta ngủ thiếp đi lúc nào không hay, hôm sau tỉnh lại mới phát hiện hôm qua quên lấy triền nhân tinh ra. Ta hốt hoảng nhìn xuống quần, nhưng lại thấy bụng nhô lên thật cao. Triền nhân tinh đó không phải ở trong âm đạo nữa mà nó đã chui vào tử cung của ta rồi!”
“Hả?!” Yến Tuyền sợ hết hồn, vồn vã hỏi: “Sau đó thì sao? Làm sao lấy ra được?”
“Lúc đó ta cũng không biết nên làm gì, làm cách nào cũng không lấy triền nhân tinh ra được, bụng to cứ như mang thai mười tháng vậy, mặc y phục dày cũng không thể nào che nổi. Không còn cách nào khác, ta đành vờ như thấy không khỏe trong người, trốn trong phòng, chờ tối đến mới lén lút đến nhà bà mối.”
“Xui xẻo thay, tối hôm đó bà mối không có ở nhà, nghe người ta bảo bà ta về quê làm mai rồi. Qua hôm sau, bụng ta đã to đến mức không thể đi đường được nữa, người ta cũng bị triền nhân tinh hút còn da bọc xương. Nhi tức phụ đem cơm đến cho ta, phát hiện thân hình dị dạng của ta, ta đành phải thú thật với chúng nó.”
Nghe xong, những người con của Trâu lớn nương còn xấu hổ và ngại nữa chứ đừng nói là nhi tức phụ bà ấy. Ai cũng nghĩ bà ấy mất hết phẩm giá của người già, già cả rồi mà còn bắt chước người ta chơi cái trò chẳng ra gì này.
Oán trách là thế, nhưng con cái Trâu lớn nương vẫn đi tìm bà mối đó về đây. Bà mối thấy tình trạng của Trâu lớn nương thì hét to “thôi chết rồi”, vội vàng sai người mang một chậu nước tới, sau đó bảo họ cắt tay, nhỏ máu vào nước.
Bốn người con nhìn nhau. Cuối cùng, trưởng nam là người đầu tiên đứng ra, cắt cổ tay, cho vào nước, đến khi cả chậu nước đều chuyển sang màu đỏ thì bà mối mới bảo dừng. Sau đó, bà ta đặt chậu nước dưới háng Trâu lớn nương.
Ngửi thấy mùi tanh của máu, triền nhân tinh từ từ chui ra ngoài. Dây leo dài ngoằn, thô to rơi xuống chậu máu. Bà mối hớt hải bắt lấy, giật nó ra ngoài.
Triền nhân tinh bị bắt vào hộp gỗ, lại trở về với hình hài nhỏ nhắn lúc trước. Đến đây, đáng lẽ ra bụng của Trâu lớn nương sẽ xẹp xuống mới phải, nhưng cái bụng căng to kia vẫn không mảy may thay đổi, cụp xuống trên người. Cái này chưa tính là gì, đáng sợ hơn là do bị triền nhân tinh đè ép nên ngũ tạng lục phủ của bà ấy đã bị xê dịch và chịu nhiều thương tổn khác nhau.
Trâu lớn nương chính thức nằm liệt giường, không chỉ không thể làm việc được nữa mà còn phải có người chăm sóc. Tiền bạc trong nhà đổ sông đổ biển để trị bệnh cho bà ấy, còn vay mượn đủ nơi đủ chỗ. Bà ấy biết rằng nếu cứ chạy chữa mãi thế này thì các con sẽ lại phải bán quán trà mất.
Nhớ những năm qua các con phải chịu cảnh thắt lưng buộc bụng, chi tiêu dè sẻn theo mình, chẳng dễ gì mới chuộc quán trà về được, bà ấy không muốn trị nữa. Tuy nhiên, không chờ Trâu lớn nương đề cập đến vấn đề này, các nhi tử đã quỳ xuống trước mặt bà ấy. Người con cả lên tiếng: “Mẹ, lớn phu nói căn bệnh này của người là cái động không đáy, chúng con lớn rồi thì chịu khổ cũng không sao, nhưng Mãn Ca Nhi còn nhỏ.”
Người con thứ hai bảo: “Thưa mẹ, Châu Nhi có thai rồi ạ.”
Người con thứ ba cũng giãi bày: “Mẹ à, chúng con thật sự hết cách rồi.”
Người con thứ tư trách móc: “Muốn trách thì mẹ hãy tự trách chính mình đi, tuổi đã cao rồi mà còn làm ba cái chuyện vô liêm sỉ như vậy!”
Bản thân Trâu lớn nương biết rõ có thật là họ đã hết cách hay chưa. Chẳng lạ gì khi họ trách bà ấy, do bà ấy ham muốn sung sướng nhất thời, nhẹ dạ tin vào lời rủ rê của bà mối thôi.
Trâu lớn nương đồng ý từ bỏ chữa trị. Bà ấy bảo các con đưa mình về quê, nhờ họ tiêu một lượng bạc cuối cùng để thuê một bà tử bị mù cùng thôn chăm nom mình, một phần để giúp bà ấy kéo dài hơi tàn thêm mấy ngày nữa, một phần để tránh con cái bị chỉ trích là đồ bất hiếu.
Bà tử bị mù cũng dốc lòng chăm sóc Trâu lớn nương, cho bà ấy ăn đầy đủ một ngày ba bữa. Nhưng chỉ là cho ăn mà thôi. Không tắm rửa trong thời gian dài, cơ thể Trâu lớn nương nhanh chóng thối hoắc. Chưa cần đợi đến ngày bà ấy chết, mùi hôi hám, mùi máu tanh nồng đã thu hút lũ chuột. Lúc mới đầu Trâu lớn nương còn vùng tay chân để đuổi chúng đi được, nhưng dần dà bà ấy không còn sức để cử động nữa, chỉ biết trơ mắt nhìn chúng gặm nhấm ngón tay, ngón chân, bụng mình…
“Cái gì cơ!” Yến Tuyền thoắt cái trợn trừng hai mắt, đôi mắt ngập tràn sự khó tin. Không thể tin được Trâu lớn nương bị chuột cắn từng chút một đến chết!
“Ta ra nông nỗi này là do bà mối cả, bà ta đã hủy hoại nửa đời còn lại của ta! Nếu không tại bà ta, bây giờ ta đã tìm được thê tử cho thằng ba, một tay bế nhị tôn tử vừa chào đời, một tay dắt lớn tôn tử đang bi bô tập nói, uống trà do thê tử của thằng ba kính rồi! Ta thật sự không cam tâm, quyết không thể bỏ qua cho bà ta dễ dàng như vậy được! Ta không cần bà ta chết, chỉ cần bà ta bồi thường một khoản bạc cho con ta là được, xem như việc cuối cùng ta làm cho chúng với tư cách là một người mẹ.”
“E là yêu cầu này của ngươi hơi khó thực hiện. Đúng là bà mối đã bán triền nhân tinh cho ngươi, nhưng lúc bán cho ngươi, bà ta đã nói rõ cách sử dụng triền nhân tinh với ngươi hết rồi chứ cũng đâu giấu giếm gì. Do bản thân ngươi cẩu thả, buổi tối quên cất triền nhân tinh vào hộp gỗ nên mới dẫn đến một loạt hệ quả sau đó thôi.”
“Nếu bà ta không đưa triền nhân tinh cho ta xem, cho ta dùng, hà cớ gì ta lại mua? Hà cớ gì xảy ra những chuyện sau đó chứ?”
Trâu lớn nương mặc định bà mối đã hãm hại mình, nhưng Yến Tuyền vẫn giữ quan điểm cũ rằng với những gì đã xảy ra theo lời kể của Trâu lớn nương, bi kịch của bà ấy không dính dáng gì nhiều tới bà mối.
Cũng không khó để hiểu khi những người con của Trâu lớn nương đưa ra quyết định như vậy. Giữa cứu sống một người và cứu sống cả gia đình, họ chọn cứu sống cả gia đình. Dẫu biết đạo lý là vậy nhưng nghe vẫn thổn thức. Người xưa có câu, nuôi con để dưỡng già, nhưng bốn người con trai mà Trâu lớn nương nuôi lớn lại không cáng đáng nổi trước cơn bạo bệnh bất thình lình này. Hậu quả mà Trâu lớn nương phải gánh lấy chính là ví dụ điển hình cho câu “Con cháu đầy đàn nhưng lại xa lìa cõi trần trong cô đơn*”. Phải chăng “nuôi con dưỡng già” là câu nói không thiết thực?
*Khi còn sống nhìn thì con cháu đầy đàn nhưng lại không được ai chăm sóc, lúc chết lại không có người lo ma chay, bị bỏ mặc một mình một cõi ở nghĩa địa, không ai lo cúng giỗ.
“Ngươi đã chết rồi, đừng bận lòng về con cái nữa. Hãy buông bỏ chấp niệm, chuyển thế đầu thai đi.”
Song, cho dù Yến Tuyền cố gắng khuyên nhủ thế nào đi nữa thì Trâu lớn nương vẫn cứng đầu, không chịu nghe. Bất đắc dĩ, Yến Tuyền đành phải hứa với bà ấy rằng ngày mai sẽ đến phố Hạ Hoa để gặp bà mối nọ.
Ngoài miệng Yến Tuyền đồng ý, nhưng thực chất nàng đang thầm suy tính sẽ đi gặp nhi tử của Trâu lớn nương, bảo họ khuyên nhủ bà ấy.
Thấy Yến Tuyền đã đồng ý, Trâu lớn nương mới yên tâm rời khỏi đi. Nhưng bà ấy đang định đi thì một tia sáng vàng thình lình rực lên ở phía chân trời. Dường như những người khác không nhìn thấy, chỉ có một mình Trâu lớn nương thấy. Bà ấy bay về phía tia sáng kia như bị ai xui khiến.
Yến Tuyền không thấy tia sáng vàng đó, chỉ thấy Trâu lớn nương bay về hướng có ánh mặt trời. Mặc dù lúc này đã là hoàng hôn nhưng nắng vẫn rất gắng, bà ấy bay ra như vậy khác gì đâm đầu vào chỗ chết đâu?
“Trâu lớn nương, ngươi đi đâu vậy?” Yến Tuyền hét to, nhưng có vẻ Trâu lớn nương không nghe thấy tiếng gọi của nàng. Sốt ruột quá, Yến Tuyền vội vàng cầm cây sáo quỷ bên cạnh lên thổi. Tiếng sáo quỷ kéo lý trí của Trâu lớn nương về, tia sáng vàng ở phía chân trời thoáng chốc biến mất tăm. Trâu lớn nương ngờ vực, không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Lúc nãy ngươi sao vậy?” Yến Tuyền tiến lên, hỏi bà ấy.
“Ta không biết nữa, lúc nãy ở chân trời có tia sáng vàng, ta bị thu hút lúc nào không hay. Hình như đằng sau tia sáng đó có người đang kêu gọi ta.”
Kỳ lạ thế? Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền gặp phải chuyện này. Nàng đang đăm chiêu suy nghĩ thì kế bên đột nhiên có người xen vào: “Ta cũng thấy tia sáng vàng lúc nãy. Có người đang kêu gọi hồn phách của bà ta về.”
Hóa ra tiếng sáo quỷ vừa nãy cũng gọi cả quỷ hồn gần đó đến đây. Nói như quỷ hồn này, lẽ nào người nhà của Trâu lớn nương đang kêu gọi hồn phách của bà ấy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận