Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Điềm cảm thấy thân thể của mình như bị chống căng ra, tuy không phản kháng nhưng cô vẫn khóc nức nở, nằm dưới người anh bắt đầu sợ hãi hô lên: “Mẹ…”
Quy đầu mới tiến vào được một nửa mà thôi. Ôn Diệc Tư lại lui ra phía ngoài, nhìn gương mặt hồng hồng cùng với đôi mắt ngập nước của thiếu nữ, anh lại đè lên người cô, hôn lên môi cô.
“Đừng sợ, có phải em không muốn làm không?”
Ôn Điềm nâng mi mắt đã khóc tới ướt át, uất ức nhìn anh, có chút không biết phải làm sao.
Cuối cùng cô vẫn hít hít mũi, lắc đầu,
Anh không hiểu rõ cô lắc đầu như vậy là có ý gì, trực tiếp rời khỏi người cô.
Ôn Điềm nhìn anh rời khỏi cơ thể mình, còn khom lưng đi nhặt quần áo mới vừa cởi ra ném xuống đất lên, yết hầu cô càng chua xót.
“Anh.” Cô lại kêu anh một tiếng, tự mình ngoan ngoãn dạng hai chân ra.
Hai tay Ôn Điềm thò xuống phía dưới, ngón tay đè hai mép âm hộ, hướng tiểu nhục huyệt về phía anh sau đó tách hai môi âm hộ ướt át ra.
Không còn cánh hoa non nớt che đậy nữa, lỗ nhỏ ở thật sâu phía dưới hoàn toàn lộ rõ trước mắt anh.
“Em muốn làm với anh… chỉ là em thấy hơi sợ hãi…”
Cô cắn môi, không dám nói chính mình có chút ghét bỏ thứ kia của anh trông vừa to vừa xấu.
Rõ ràng trước đó khi đứng ở phía xa nhìn thấy nó, cô còn thấy cái đầu nấm nhỏ kia trông có chút đáng yêu.
Nhưng hiện tại nhìn thấy trọn vẹn, cô lại bắt đầu có cảm giác không muốn làm với anh…
Bởi khi cắm vào bên trong chắc chắn sẽ rất đau…
Hầu hết của Ôn Diệc Tư giật giật, cặp mắt nhìn chằm chằm nhục huyệt đang khép mở nhè nhẹ của cô, thả quần áo trong tay xuống đi tới bên cạnh, duỗi tay sờ lên nơi riêng tư xinh đẹp kia.
Cô không trốn tránh, vì thế anh lại duỗi một ngón tay móc móc trong đường động, xác định cô vẫn còn đang ướt át.
“Sợ cái gì?” Anh cũng không đè lên người có ngay mà bắt đầu nói chuyện linh tinh.
Hai chân Ôn Điềm hơi khép lại rồi lại dạng ra, bị anh móc tới có chút ngượng ngùng.
“Lần đầu tiên chẳng phải sẽ rất đau sao, anh lại dài như vậy…”
Ôn Diệc Tư rút ngón tay ra: “Không đau, anh sẽ cắm vào từ từ…”
Anh lại ôm Ôn Điềm đặt vào vị trí chính giữa giường, bước qua nhặt quần của mình lên, tùy tiện xếp lại rồi đặt phía dưới mông cổ.
“Vì sao phải đặt quần anh ở đó…” Cô cảm thấy khó hiểu.
Sau khi Ôn Diệc Tư làm xong hết thảy mới lại đè lên trên người cô, bắt đầu dịu dàng hôn lên môi cô, Côn thịt cũng lại bắt đầu cọ xát trên tiểu bức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận